Chương 4
Cơn mưa không trút xuống lúc hoàng hôn nhưng lại đổ xuống khi trời đã tối.
Cơn mưa thu lất phất và dày hạt, mang theo cái lạnh lẽo tiêu điều, rơi lả tả xuống con đường rợp bóng cây ngô đồng.
May mắn thay, lá cây ngô đồng mới chỉ ngả vàng và rụng lác đác vài chiếc, chưa đến mùa rơi hàng loạt, nên vẫn còn đủ tán lá để che bớt mưa.
Trình Gia Mạt kéo chặt chiếc áo khoác và bước nhanh về phía trước. Sắp đến cổng ký túc xá, cô chợt giật mình nhớ ra mình vẫn chưa hề nói chuyện của Trúc Duyệt với Hạ Thanh Chiêu.
Trên đường về, vì sợ làm anh phân tâm khi lái xe nên cô đã không dám mở lời, dự định đợi xuống xe rồi mới nói.
Kết quả là, vừa xuống xe, vì vội vã chạy về ký túc xá nên cô lại quên bẵng đi mất.
Vừa rồi cô chưa kịp nói chuyện, cũng chưa xin được số điện thoại của Hạ Thanh Chiêu. Lúc này muốn liên lạc với anh thì cũng không có cách nào cả.
Quay lại tìm anh thì chắc chắn không còn kịp. Từ cổng Bắc đi về ký túc xá mất ít nhất mười phút, Hạ Thanh Chiêu ắt hẳn đã lái xe rời đi từ lâu rồi.
Dù cô không nói, nhưng với thân phận của Hạ Thanh Chiêu, chỉ cần anh muốn giúp thì việc tra ra mọi chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng cô chủ động nói với anh và để anh tự đi điều tra… là hai chuyện hoàn toàn khác biệt.
Cô nhờ người ta giúp, vậy mà lại không mở miệng, để người ta tự đi tìm hiểu, như thế thì thành ra cái gì? Hơn nữa, lỡ như Hạ Thanh Chiêu quên mất thì sao?
Chỉ cần nghĩ đến khả năng anh thật sự sẽ quên, cả người cô liền choáng váng. Cô đứng ngây ra trong mưa, buồn bã đến mức muốn òa khóc.
Đúng lúc cô đang mơ hồ và bất lực nhất thì điện thoại đột ngột reo lên, là một dãy số lạ.
Cô tưởng lại là mấy cuộc gọi quảng cáo linh tinh, bực bội nên bấm tắt luôn.
–
Thực ra Hạ Thanh Chiêu vẫn chưa rời đi. Sau khi Trình Gia Mạt xuống xe về kí túc xá, anh đã gọi ngay cho trợ lý Uông và bảo cậu ta điều tra chuyện này.
Suốt quãng đường, Trình Gia Mạt không nói một lời. Có lẽ là quên mất, cũng có lẽ là ngại không dám mở miệng.
Còn anh thì vẫn nhớ rất rõ. Sở dĩ không hỏi là vì không muốn làm cô gái nhỏ khó xử. Nghĩ cũng biết, chắc chắn không phải chuyện gì vẻ vang, nếu không cô đã chẳng phải đi cầu xin Tề Anh Kiệt.
Tuy nhiên, chưa kịp đợi trợ lý Uông điều tra xong và báo lại, thì Tề Anh Kiệt đã gọi điện ngay cho anh, chủ động giải thích toàn bộ nguyên nhân và hậu quả.
“Hạ gia, anh đừng giận nhé, không phải chuyện gì lớn đâu. Trình Gia Mạt tìm tôi là muốn tôi giúp bạn cô ấy giải quyết chuyện vay tiền.”
“Cô gái đó tên là Lý Trúc Duyệt, là bạn học cấp ba của cô ấy. Hiện đang học năm hai ở Học viện Điện ảnh, chuyên ngành biểu diễn.”
“Lý Trúc Duyệt vì muốn câu đại gia nên đã vay tiền để phẫu thuật thẩm mỹ, mua túi xách quần áo hàng hiệu để trưng diện.”
Anh ta không nói rõ Lý Trúc Duyệt vay loại khoản nào, vì cho dù anh ta không nói thì Hạ Thanh Chiêu cũng có thể dễ dàng tra ra được.
Lý do anh ta gọi cuộc điện thoại này là muốn Hạ Thanh Chiêu nương tay.
Nói xong, anh ta lại chân thành xin lỗi một lần nữa.
“Hạ gia, xin lỗi, thật sự xin lỗi, tất cả đều là lỗi của tôi. Tôi có mắt không tròng, không biết Trình Gia Mạt là người của anh.”
Đối với câu “Trình Gia Mạt là người của anh”, Hạ Thanh Chiêu không thừa nhận cũng không phủ nhận, chỉ lạnh nhạt nói: “Vậy nên cậu lấy chuyện của Lý Trúc Duyệt ra uy hiếp cô ấy?”
“Không không không, không có, em nào dám chứ.” Tề Anh Kiệt túa mồ hôi lạnh, vội vàng giải thích: “Chỉ là đùa với cô ấy một chút thôi.”
Hạ Thanh Chiêu lạnh giọng hỏi lại: “Rất buồn cười sao?” Không đợi Tề Anh Kiệt mở miệng, anh lại lạnh lùng nói tiếp: “Sau này nếu muốn đùa, thì đến tìm tôi.”
Nói xong, anh cúp máy dứt khoát, hoàn toàn không cho Tề Anh Kiệt cơ hội biện giải.
Vài phút sau, trợ lý Uông gọi lại cho anh và thuật lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
“Ba năm trước, sau khi Tổng giám đốc Hạ cho người đưa cô ấy về nước thì cô ấy trở về quê nhà ở Lư Thành, sống ở nhà dì. Nhưng chỉ ở được hơn nửa tháng, đến khi khai giảng thì chuyển vào ký túc xá của trường. Cô ấy học trường nội trú, ngày thường ở trong trường, cuối tuần thì sang nhà Lý Trúc Duyệt ở.”
“Bố mẹ Lý Trúc Duyệt quanh năm làm việc ở Hải Thành, trong nhà chỉ có một mình cô ấy. Trình Gia Mạt cũng chỉ có một mình, hai cô gái nhỏ đồng cảm với nhau rồi trở thành bạn thân.”
“Trong suốt hai năm cấp ba, Lý Trúc Duyệt đã giúp đỡ cô ấy rất nhiều.”
Những chuyện này là trợ lý Uông hỏi từ giáo viên chủ nhiệm cấp ba của Trình Gia Mạt.
Vì cô ngoan ngoãn, hiểu chuyện, thành tích học tập lại tốt nên các thầy cô đều rất quý mến. Giáo viên chủ nhiệm cũng đặc biệt quan tâm, nên các thầy cô đối với hoàn cảnh của cô cũng hiểu đôi chút.
Nếu đổi lại là một học sinh nghịch ngợm, cá biệt, giáo viên chủ nhiệm chưa chắc đã để tâm, càng không chắc biết được nhiều như vậy.
Nói xong tình hình của Trình Gia Mạt, trợ lý Uông lại quay về chuyện của Tề Anh Kiệt.
“Nửa tháng trước, Tề Anh Kiệt đến Đại học M tìm cậu ruột, anh ta nhìn trúng Trình Gia Mạt nên muốn cô ấy ở bên mình. Trình Gia Mạt không đồng ý, Tề Anh Kiệt liền dùng chuyện Lý Trúc Duyệt vay tiền kiểu ‘lấy ảnh khoả thân thế chấp’ để uy hiếp cô ấy.”
“Ban đầu Trình Gia Mạt hoàn toàn không biết chuyện Lý Trúc Duyệt vay kiểu đó. Lý Trúc Duyệt cũng chưa từng nói với cô ấy. Là Tề Anh Kiệt điều tra được rồi nói cho cô ấy biết, còn cố tình cho cô ấy xem ảnh.”
“Tề Anh Kiệt lúc đầu thì đe dọa, sau đó lại dỗ ngon dỗ ngọt, nói chỉ cần Trình Gia Mạt đồng ý thì anh ta sẽ cho người hủy hết ảnh của Lý Trúc Duyệt, còn nâng Lý Trúc Duyệt thành đại minh tinh.”
“Cô gái ấy rất trọng tình nghĩa. Vì Lý Trúc Duyệt từng giúp cô, nên cô muốn giúp lại. Tề Anh Kiệt chắc cũng nhìn ra điểm này, nên mới lấy Lý Trúc Duyệt ra uy hiếp cô ấy.”
Hạ Thanh Chiêu bật cười lạnh lẽo, nghiến răng nói: “Hắn đúng là to gan thật đấy.”
Trợ lý Uông nghe rõ được Hạ Thanh Chiêu đang giận dữ, trong lòng không khỏi cảm thấy kinh ngạc.
Vị chủ nhân nhà họ Hạ này, bên ngoài nổi tiếng là nho nhã lễ độ, bình thường rất hiếm khi nổi nóng. Dù có giận thì anh cũng không bao giờ để lộ ra mặt.
Thế mà hôm nay, anh lại vì một cô gái nhỏ chưa từng nghe tên mà nghiến răng nói chuyện.
Hiếm thật, đúng là hiếm thấy.
Trợ lý Uông im lặng một lúc, rồi khách quan đề nghị: “Tổng giám đốc Hạ, theo tôi thấy thì hủy ảnh là được rồi. Dù sao Tề Anh Kiệt cũng là…”
Dù sao hắn cũng là cháu ngoại của Tô Chí Quốc. Tô Chí Quốc hiện đang là người đứng đầu một cơ quan ở thành phố Hoàn, hết năm nay rất có khả năng sẽ được điều về thủ đô. Dù không về, thì cũng sẽ trở thành một vị quan lớn trấn giữ một phương.
Hạ Thanh Chiêu lạnh giọng cắt ngang: “Làm theo pháp luật.”
Trợ lý Uông sững người, y này chính là muốn điều tra nghiêm túc rồi.
“Vâng, tôi sẽ cho người xử lý ngay. Nhưng tôi vẫn muốn khuyên Tổng giám đốc Hạ rằng, mọi chuyện nên dừng lại ở mức vừa phải thôi ạ. Dù sao đi nữa, cô gái đó và ngài cũng không hề có mối quan hệ thân thích gì. Cho dù ngài có thương xót cô ấy, thì cũng không đáng để vì một người ngoài mà đắc tội với nhà họ Tô. Việc ngài giúp cô ấy hủy đi những bức ảnh của Lý Trúc Duyệt đã là một đại ân đại đức rồi. Còn chuyện trừng phạt Tề Anh Kiệt, thật sự không cần thiết đâu ạ.”
Hạ Thanh Chiêu chợt nhớ lại những lời “anh ấy rất tốt” mà Trình Gia Mạt đã nói, một cảm xúc nóng bỏng, khó tả bỗng trào dâng trong lòng anh.
Anh tựa như đang độc thoại, lại như đang giải thích với Trợ lý Uông, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ lười nhác: “Tôi không thể để điều ước của cô gái nhỏ đó bị bỏ lỡ.”
Trợ lý Uông giật mình, chẳng lẽ vị chủ nhân này… có ý với cô gái ấy?
Chưa kịp suy nghĩ nhiều thì giọng nói trầm ấm của Hạ Thanh Chiêu đã vang lên lần nữa: “Cậu đi liên hệ với Lý Trúc Duyệt. Phải đảm bảo cô ta biết rõ người đã giúp mình chính là Trình Gia Mạt.”
Trợ lý Uông càng kinh ngạc hơn, nhưng cũng không dám thắc mắc thêm lời nào.
Hạ Thanh Chiêu lại bổ sung: “Đúng rồi, gửi số điện thoại của cô ấy qua cho tôi.”
Dĩ nhiên, “cô ấy” ở đây chính là Trình Gia Mạt.
Hạ Thanh Chiêu mở số điện thoại mà Trợ lý Uông vừa gửi, rồi nhấn nút gọi. Chuông vừa reo được vài hồi ngắn ngủi thì đối phương đã dứt khoát tắt máy.
Trong chiếc Bentley sang trọng đang đỗ bên vệ đường, ngay trước cổng trường, Hạ Thanh Chiêu nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, suýt bật cười vì một sự bực dọc khó tả.
Đây là lần đầu tiên anh chủ động gọi cho một cô gái, vậy mà lại bị cô ấy thẳng thừng cúp máy.
Anh không hề gọi lại, cũng không nhắn tin giải thích cho Trình Gia Mạt. Anh vứt điện thoại lên bảng điều khiển, rồi đạp ga lái xe đi.
Cô gái này quả thực… ngốc nghếch đến mức đáng yêu, nhưng cũng thật đáng giận.
Anh muốn xem xem, cô rốt cuộc định tìm đến anh bằng cách nào.
–
Trình Gia Mạt cuối cùng vẫn quyết định quay lại cổng Bắc, cô vừa đi vừa chạy, nhưng chiếc xe hơi màu bạc đỗ bên ngoài cổng đã không còn ở đó nữa rồi.
Đúng như dự đoán của cô, Hạ Thanh Chiêu quả nhiên đã rời đi.
Cô tìm đến một mái hiên để trú mưa, ngồi xuống và gọi điện thoại cho Tề Anh Kiệt.
“Tề tiên sinh, anh có thể gửi cho tôi số điện thoại của Hạ tiên sinh được không?”
Tề Anh Kiệt tỏ vẻ ngạc nhiên: “Cô không có số của Hạ Thanh Chiêu à?”
Trình Gia Mạt thành thật đáp: “Tôi không có.”
Tề Anh Kiệt khẽ bật cười: “Thật là thú vị.”
Đến lúc này, anh ta có thể khẳng định chắc chắn rằng, Trình Gia Mạt và Hạ Thanh Chiêu thật sự không hề quen biết nhau. Có lẽ trước ngày hôm nay, Hạ Thanh Chiêu thậm chí còn chẳng biết cô là ai.
Vậy mà, chỉ vì một cô gái nhỏ mới gặp mặt lần đầu, Hạ Thanh Chiêu lại nổi cơn thịnh nộ.
Thật thú vị, đúng là quá thú vị!
Một người luôn nổi tiếng là lạnh lùng, vô cảm, vui giận không bao giờ lộ ra mặt như Hạ Thanh Chiêu, vậy mà lại có thể vừa gặp đã động lòng với một cô gái, thậm chí còn bị cô ấy làm ảnh hưởng đến cảm xúc của mình.
Trình Gia Mạt nghe anh ta nói mấy câu khó hiểu, bèn thắc mắc: “Cái gì thú vị cơ?”
Tề Anh Kiệt cười đáp: “Không có gì đâu.”
Trình Gia Mạt tiếp tục hỏi: “Vậy anh có thể gửi số điện thoại của anh ấy cho tôi được không?”
“Đương nhiên là được.”
Tề Anh Kiệt vô cùng sảng khoái gửi ngay số điện thoại của Hạ Thanh Chiêu cho Trình Gia Mạt, anh ta gửi tới sáu số khác nhau.
Trình Gia Mạt nhìn dãy số hiển thị trên màn hình thì kinh ngạc hít sâu một hơi, cô thầm nghĩ: Đúng là nhân vật lớn có khác, đến số điện thoại cũng có tận sáu số!
Cô không biết chắc số nào có thể gọi được, cũng ngại hỏi lại Tề Anh Kiệt, đành quyết định thử từng số một.
Tiếng “tút tút” vang lên, trong lúc chờ đợi, tim cô đập thình thịch vì hồi hộp.
Điện thoại vừa kết nối, cô liền run giọng nói: “Hạ tiên sinh, chào anh, tôi là…”
“Chào cô Trình, tôi họ Uông, là trợ lý của Tổng giám đốc Hạ. Cô đã gọi vào số điện thoại công việc của ngài ấy rồi.”
Trình Gia Mạt sững người một thoáng, trái tim đang đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực bỗng như ngừng lại, rồi nhanh chóng ổn định trở lại.
Cô điều chỉnh lại cảm xúc của mình rồi ngoan ngoãn hỏi: “Chào Trợ lý Uông, vậy xin hỏi số điện thoại cá nhân Hạ tiên sinh dùng riêng là số nào ạ?”
Tề Anh Kiệt gửi cho cô tới sáu số, cô không chắc đâu là số chính, nên chi bằng hỏi rõ luôn để lát nữa gọi thẳng vào số riêng của anh ấy, không cần phải thử từng số một nữa.
Trợ lý Uông đọc số cho cô, nhưng sợ Trình Gia Mạt không nhớ kịp, cậu ta còn nói thêm: “Hay tôi gửi vào tin nhắn cho cô nhé.”
Trình Gia Mạt ngoan ngoãn cảm ơn: “Cảm ơn Trợ lý Uông.”
Cô nhìn dãy số mà Trợ lý Uông gửi đến, cảm thấy hơi quen mắt, nhưng vì đang vội gọi cho Hạ Thanh Chiêu nên cũng không kịp suy nghĩ nhiều.
Cô lập tức bấm gọi. Chuông reo khá lâu mới có người bắt máy.
Vì đã trải qua một lần hồi hộp rồi, nên lần này cô không còn căng thẳng như trước nữa.
“Hạ tiên sinh, chào anh, tôi là Trình Gia Mạt.”
Hạ Thanh Chiêu vốn vẫn còn đôi chút bực bội vì bị cô cúp máy trước đó, nhưng vừa nghe thấy giọng nói mềm mại và ngọt ngào của cô, chút giận dỗi ấy lập tức tan biến.
“Có chuyện gì?”
Trình Gia Mạt khẽ cắn môi rồi nhẹ nhàng nói: “Chuyện của bạn tôi… anh nói tôi tìm gặp anh để giải quyết.”
Giọng Hạ Thanh Chiêu vẫn giữ sự nhàn nhạt, không chút cảm xúc: “Ừ, tôi đã biết.”
Trình Gia Mạt nhỏ giọng cảm ơn: “Cảm ơn anh.”
Giọng anh vẫn lạnh nhạt như cũ: “Không cần khách sáo.”
Nhất thời cả hai đều im lặng, không ai nói thêm lời nào, nhưng cũng không ai cúp máy.
Giữa đêm mưa thu se lạnh, vậy mà lòng bàn tay của Trình Gia Mạt lại rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
Cô nắm chặt điện thoại, căng thẳng đến mức hơi thở cũng trở nên gấp gáp.
“Hạ tiên sinh… ngày mai anh có rảnh không ạ?”
Hạ Thanh Chiêu không trả lời trực tiếp mà hỏi ngược lại: “Có chuyện gì à?”
Trình Gia Mạt hạ giọng, cất lời nói mềm mại: “Tôi muốn mời Hạ tiên sinh dùng bữa để cảm ơn anh vì sự giúp đỡ này.”
Hạ Thanh Chiêu nghe thấy giọng nói ngọt ngào, mềm mại đến mức khiến xương cốt như muốn nhũn ra của cô, anh chỉ cảm thấy nửa người tê dại, một luồng nóng bức hỗn loạn chạy cuồn cuộn trong cơ thể, tựa như một con dã thú bị giam cầm quá lâu đang điên cuồng khao khát được thoát ra.
Anh cố gắng đè nén cảm giác nóng bừng đang dâng lên, rồi trầm giọng đáp: “Ngày mai tôi không rảnh, để dịp khác nhé.”
Trình Gia Mạt có chút thất vọng, nhưng vẫn giữ nụ cười ngọt ngào: “Vâng, vậy khi nào anh bớt bận tôi sẽ mời lại.” Cô đổi điện thoại sang tay kia và lễ phép nói: “Vậy tôi xin phép không làm phiền anh nữa, tạm biệt.”
Chưa kịp để cô cúp máy, giọng nói của Hạ Thanh Chiêu đã vang lên, tuy hơi gấp gáp nhưng rất dứt khoát: “Ngày kia tôi rảnh.”