Gặp Gỡ Ở Kinh Thành – Chương 45 – 46

Chương 45

Sau khi kết thúc các tiết học buổi sáng, Trình Gia Mạt cùng Trương Văn Thiến và Đinh Xảo Xảo vừa nói vừa cười đi về phía nhà ăn số năm.

Đinh Xảo Xảo đi bên tay trái Trình Gia Mạt, khẽ huých khuỷu tay vào người cô rồi cười hỏi: “Hôm nay bạn trai cậu có đến không?”

Trong lòng Trình Gia Mạt bỗng “thót” một cái. Cô nhớ lại lời đe dọa của Hạ Thanh Chiêu trước khi rời đi, anh bảo cô tốt nhất nên cầu nguyện cho tuần này trôi qua chậm một chút, ngầm ý rằng đến tối thứ Sáu cô sẽ thảm hại lắm đây.

Cô không chắc là Hạ Thanh Chiêu cố tình nói khoác, hay là thực sự có thể làm được một đêm bảy lần, nhưng có một điều cô dám khẳng định, Hạ Thanh Chiêu muốn làm cô khóc là chuyện dễ như trở bàn tay, thậm chí chẳng cần làm thật, chỉ bằng tay hay bằng miệng thôi cũng đủ khiến cô phải khóc lóc van xin rồi.

Thật là thất sách, sáng nay chỉ mải mê đấu khẩu với Hạ Thanh Chiêu mà quên mất chuyện tối nay đã hẹn mời khách đi ăn. Bây giờ nếu cô gọi điện bảo Hạ Thanh Chiêu đến, thì chắc chắn tối nay cô sẽ phải “chịu khổ” cho mà xem.

Phải làm sao bây giờ, rốt cuộc có nên gọi Hạ Thanh Chiêu qua đây không?

Trương Văn Thiến vốn đã sớm nhìn ra bạn trai của Trình Gia Mạt rất giàu có, lúc này thấy vẻ mặt đầy khó xử của cô thì trong lòng thầm nảy ra một phỏng đoán. Thế là cô ấy liền lên tiếng giải vây: “Hay là thôi đừng gọi nữa, mấy đứa con gái chúng mình đi với nhau cho tự nhiên, cậu mà gọi bạn trai đến thật thì bọn tớ lại thấy không thoải mái.”

Trình Gia Mạt nhìn Trương Văn Thiến rồi mỉm cười: “Không sao đâu, tớ bảo anh ấy qua chào hỏi một cái thôi, sẽ không ăn cơm cùng chúng mình đâu.”

Nói xong, cô cầm điện thoại lên định gọi cho Hạ Thanh Chiêu. Vừa mới mở khóa màn hình thì Hạ Thanh Chiêu đã gọi tới trước.

Cô vội vàng bắt máy: “Anh tan làm rồi à?”

Giọng nói của Hạ Thanh Chiêu mang theo ý cười: “Thời gian làm việc của anh tự do, lúc nào cũng có thể tan làm.”

Trình Gia Mạt cầm điện thoại đi ra xa vài bước, rồi nhỏ giọng nói: “Tối nay em mời các bạn cùng phòng đi ăn, anh có tiện qua đây không?”

Hạ Thanh Chiêu: “Anh đã đặt xong bữa tối rồi, năm giờ chiều anh sẽ bảo bác Trần qua đón các em.”

Trình Gia Mạt: “Như thế có bị phô trương quá không anh?”

Ý định của cô là chỉ cần đặt một nhà hàng tàm tạm ở gần trường, rồi Hạ Thanh Chiêu ghé qua chào hỏi một lát là được. Thế nhưng Hạ Thanh Chiêu lại bảo tài xế Trần đến đón, chưa nói đến việc phái tài xế riêng đi đón sẽ gây chú ý đến mức nào, mà nhà hàng do Hạ Thanh Chiêu đặt chắc chắn đều là những nơi vô cùng cao cấp.

Hạ Thanh Chiêu cười bảo: “Không phô trương đâu, anh có kéo em vào Cố Cung ăn quốc yến đâu mà lo, chỉ là một bữa cơm gia đình bình thường thôi. Anh để bác Trần đi đón là vì chiều nay anh có cuộc họp, năm giờ không kịp qua đó ngay được.”

Trình Gia Mạt: “Nếu anh thực sự bận quá thì để em bảo với các bạn là thôi…”

Hạ Thanh Chiêu chặn lời trước khi cô kịp từ chối: “Không bận, cuộc họp kết thúc lúc năm giờ rưỡi, đợi bác Trần đón các em đến khách sạn Kinh Đô thì vừa lúc anh cũng tới nơi.”

Buổi chiều không có nhiều tiết, chỉ có hai tiết nên chưa đầy bốn giờ đã tan học rồi.

Ba người trở về ký túc xá, vừa đặt sách vở xuống là Đinh Xảo Xảo đã bắt đầu bận rộn. Chủ yếu là bận rộn vì Trình Gia Mạt, vừa giúp cô phối quần áo lại vừa trang điểm cho cô.

Trương Văn Thiến giơ ngón tay cái tán thưởng: “Mạt Mạt nhà mình chẳng qua là ít làm điệu thôi, bình thường không trang điểm cũng chẳng buồn diện đồ, chứ nếu không thì ngôi vị hoa khôi trường đâu đến lượt Bạch Mộng Nhã cơ chứ?”

Đinh Xảo Xảo đặt cây chì kẻ mày xuống, rồi tự hào nói: “Cứ nhìn Mạt Mạt mà xem, ít làm điệu thế này thôi mà đã là hoa khôi của khoa rồi, thậm chí còn có xu hướng lấn lướt cả Bạch Mộng Nhã ấy chứ.”

Nghe những lời khen ngợi “bất chấp” của các bạn cùng phòng, Trình Gia Mạt không hề tự mãn, trái lại còn cười tự giễu: “Người ta cao mét bảy lăm còn mình có mét sáu ba, lấn lướt kiểu gì đây, đi cà kheo à?”

Trước khi đến Kinh Bắc học đại học, Trình Gia Mạt chưa bao giờ cảm thấy mình lùn. Dù sao thì trong lớp vẫn còn sáu, bảy bạn nữ cao mét năm mươi mấy, còn chiều cao một mét sáu mươi ba của cô vốn đã được coi là khá cao trong số các bạn nữ rồi.

Kết quả là khi đến Kinh Bắc học, trong bốn người ở ký túc xá thì cô lại là người lùn nhất. Trương Văn Thiến cao nhất với một mét bảy mươi ba, Đinh Xảo Xảo một mét sáu mươi chín, ngay cả Hạ Mi vốn sở hữu gương mặt búp bê cũng cao tới một mét sáu mươi lăm.

Còn hoa khôi trường Bạch Mộng Nhã cao một mét bảy mươi lăm, chỉ riêng đôi chân dài miên man đó thôi cũng đủ để “đè bẹp” 80% phái nữ rồi.

Đinh Xảo Xảo lại không hề đồng tình: “Đẹp hay không đâu có hoàn toàn quyết định bởi chiều cao, quan trọng nhất vẫn là khuôn mặt và tỷ lệ cơ thể kìa. Cậu chiếm trọn cả hai thứ đó rồi, dù có đặt vào cái giới giải trí đầy rẫy mỹ nhân đi chăng nữa thì cũng chẳng thua kém bất kỳ ai đâu.”

Trương Văn Thiến gật đầu: “Câu này tớ đồng ý. Mạt Mạt mà tiến quân vào giới giải trí thì chỉ riêng nhờ khuôn mặt này thôi cũng đủ để trở thành sao hạng A rồi.”

Trình Gia Mạt vội vàng ngắt lời các bạn: “Còn một việc này nữa tớ chưa nói với các cậu. Bạn trai tớ vì tuổi tác hơi lớn nên chắc là sẽ có khoảng cách thế hệ với chúng mình, có lẽ không hợp trò chuyện cho lắm. Đến lúc đó nếu anh ấy ít nói thì các cậu đừng giận nhé.”

Đinh Xảo Xảo hỏi: “Là bao nhiêu tuổi cơ?”

Trình Gia Mạt: “Hơn hai mươi tuổi.”

Đinh Xảo Xảo vỗ ngực một cái: “Làm tớ hú vía, cứ tưởng bốn năm mươi tuổi rồi chứ. Hơn hai mươi thì lớn gì đâu, tầm đó là quá bình thường mà.”

Trương Văn Thiến bồi thêm một câu: “Tớ thấy cứ dưới ba mươi thì đều không tính là già, chứ vượt quá ba mươi thì đúng là hơi lớn thật.”

Câu chuyện vừa được khơi ra là mọi người chẳng còn kiêng dè gì nữa, cứ thế người một câu ta một lời tán gẫu rôm rả.

Đinh Xảo Xảo ngồi đối diện Trình Gia Mạt, hào hứng hỏi: “Bạn trai cậu trông thế nào, có đẹp trai không, cao bao nhiêu?”

Trương Văn Thiến cũng đầy vẻ thích thú nhìn cô.

Trình Gia Mạt mỉm cười: “Rất cao, cũng rất đẹp trai.”

Đinh Xảo Xảo kinh ngạc trợn tròn mắt: “Đến cả cậu mà cũng thấy rất đẹp trai thì chắc chắn là siêu cấp đẹp trai rồi. Thế anh ấy có cao được một mét tám không?”

Trình Gia Mạt: “Cụ thể cao bao nhiêu thì tớ cũng không rõ, chưa hỏi bao giờ, nhưng khi tớ đứng trước mặt anh ấy thì chỉ mới cao bằng vai anh ấy thôi, đầu tớ còn chưa quá vai anh ấy nữa.”

Đinh Xảo Xảo: “Đệch, cao dữ vậy sao!”

Trương Văn Thiến nói: “Ít nhất cũng phải một mét chín.”

Ba người mải mê trò chuyện, chẳng mấy chốc đã đến năm giờ.

Trình Gia Mạt bước ra khỏi cổng trường, ngay lập tức nhìn thấy chiếc Bentley màu bạc đang đỗ bên ngoài. Ba chữ số cuối của biển số xe là “666”, cực kỳ nổi bật và dễ nhớ.

Cô đi tới trước xe, chủ động mở cửa ghế sau, rồi mỉm cười nói với Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến: “Lên xe thôi.”

Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến nhìn nhau một cái, cố nén sự kinh ngạc trong lòng lại rồi lẳng lặng ngồi vào trong xe.

Trình Gia Mạt đi vòng ra phía trước, mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào đó.

Thắt xong dây an toàn, Trình Gia Mạt mỉm cười nói với người đàn ông trung niên bên cạnh: “Cháu cảm ơn chú Trần, vất vả cho chú quá ạ.”

Tài xế Trần cười rất ôn hòa: “Mạt Mạt khách sáo quá, chú vốn là tài xế mà ông chủ sắp xếp riêng cho cháu mà. Chỉ là bình thường cháu không để chú đưa đón, cộng thêm việc ông chủ coi trọng cháu, lần nào cũng đích thân đưa đi đón về nên mới khiến một tài xế như chú trở thành người rảnh rỗi. Cũng may sau này chú đều có thể đưa đón cháu, nếu không chắc tháng sau chú bị sa thải quá.”

Trình Gia Mạt mỉm cười đáp: “Không có chuyện đó đâu ạ, chú là tài xế kỳ cựu bên cạnh anh Hạ Thanh Chiêu mà, cho dù không đưa đón cháu thì anh ấy cũng không sa thải chú đâu.”

Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến lúc thì âm thầm nhìn nhau, lúc lại nhìn sang Trình Gia Mạt, rồi lại len lén quan sát nội thất bên trong xe, sự kinh ngạc lộ rõ trong mắt hai người không chút che giấu.

Nửa tiếng sau, chiếc xe dừng lại bên ngoài khách sạn Kinh Đô.

Trình Gia Mạt vừa mới bước xuống xe thì một chiếc Rolls-Royce Phantom phiên bản kéo dài cũng từ từ đỗ lại ngay phía sau.

Đinh Xảo Xảo nhìn thấy chiếc xe siêu sang với biểu tượng hai chữ R lồng nhau đẳng cấp và xa hoa, cô ấy thầm hít một hơi khí lạnh, dùng lực nắm chặt lấy cánh tay của Trương Văn Thiến.

Trương Văn Thiến bị nắm đến đau cả người, liền kín đáo nhéo vào sau eo Đinh Xảo Xảo một cái.

Cả hai người họ đều đang dùng nỗi đau để giữ cho bản thân tỉnh táo.

Cánh cửa đen nhánh mang biểu tượng hai chữ R mở ra, Hạ Thanh Chiêu từ trên xe bước xuống. Anh sải đôi chân dài cùng với phong thái hào hoa phong nhã đi đến trước mặt Trình Gia Mạt, nở nụ cười dịu dàng rồi xoa đầu cô: “Bé cưng, hôm nay em quyến rũ lắm.”

Mặt Trình Gia Mạt nóng bừng lên, cô vội vàng xoay người giới thiệu với anh: “Đây là bạn cùng phòng, cũng là bạn cùng lớp của em, Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến.”

Cô lần lượt chỉ tay về phía Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến, sau đó lại nhìn sang Hạ Thanh Chiêu, trên mặt mang theo vẻ đỏ ửng như say rượu, thẹn thùng nói: “Đây là bạn trai của tớ, Hạ Thanh Chiêu.”

Hạ Thanh Chiêu thu trọn mọi biểu cảm của cô vào tầm mắt, nụ cười trên gương mặt tràn đầy vẻ nuông chiều.

Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến lại nhìn nhau một lần nữa, cả hai đều thấy rõ cùng một ý nghĩ trong mắt đối phương — — Đây là kiểu kết hợp thần tiên quyến lữ gì thế này?

Nhà hàng nằm tại phòng Suite sang trọng trên tầng thượng của khách sạn Kinh Đô, mức độ xa hoa chẳng kém gì căn phòng mà trước đây Hạ Thanh Chiêu từng dùng để mời các giáo sư Đại học Hàng Không dùng bữa. Không chỉ không gian bao sảnh lộng lẫy, mà bữa tối còn cực kỳ phong phú và tinh tế.

Trình Gia Mạt vốn tưởng Hạ Thanh Chiêu chỉ ngồi lại vài phút rồi đi, không ngờ anh lại ở lại suốt buổi, tháp tùng các cô cho đến khi dùng bữa xong.

Sau bữa tối, Hạ Thanh Chiêu bảo bác Trần lái xe đưa Đinh Xảo Xảo và Trương Văn Thiến về trường. Trình Gia Mạt cũng muốn về theo, nhưng lại bị anh dùng thái độ cứng rắn giữ lại.

Trình Gia Mạt thầm kêu không ổn, tối nay cô sắp “khổ sở” rồi đây.

“Em còn chưa lấy sách giáo khoa nữa.”

Hạ Thanh Chiêu dùng mu bàn tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, nụ cười trông giống hệt một con cáo già gian xảo: “Không sao đâu, để anh bảo chú Trần mang sang cho em.”

Trình Gia Mạt nắm lấy tay anh lắc lắc: “Em sai rồi, sáng nay em chỉ trêu anh thôi mà.”

Hạ Thanh Chiêu mở cửa ghế phụ chiếc Rolls-Royce Phantom, rồi đẩy cô vào trong: “Em không sai, là anh sai mới đúng.”

Trình Gia Mạt cảm thấy sởn gai ốc, một nỗi sợ hãi vô danh dâng lên trong lòng.

Hạ Thanh Chiêu cúi đầu thắt dây an toàn cho cô, cười rồi nhéo nhéo má cô: “Lỗi của anh, là do anh đã không thỏa mãn được em, khiến em thất vọng rồi. Tối nay anh sẽ đáp ứng yêu cầu ‘một đêm bảy lần’ của em.

Trình Gia Mạt sợ hãi siết chặt lấy dây an toàn: “Không, không cần đâu mà, em chỉ đùa thôi.”

Hạ Thanh Chiêu nhấc tay lên nhìn đồng hồ đeo tay, rồi nhếch một bên khóe môi cười: “Bây giờ là bảy giờ rưỡi, về đến nhà là tám giờ. Từ tám giờ đến mười hai giờ, bốn tiếng năm lần; sáng mai từ năm giờ đến bảy giờ thêm hai lần nữa.”

Trình Gia Mạt: “…”

Hạ Thanh Chiêu: “Nhưng chia ra như vậy thì không tính là một đêm nữa rồi, vậy thì…”

Trình Gia Mạt cuống quýt ôm lấy cánh tay anh: “Hạ Thanh Chiêu, em sai rồi, em thật sự biết lỗi rồi mà. Em chỉ nói linh tinh thôi, anh đừng để tâm.”

Đừng nói là một đêm bảy lần, ngay cả một đêm ba lần thôi thì cô cũng đã không chịu nổi rồi.

Cánh tay Hạ Thanh Chiêu lún sâu vào một khối mềm mại, anh cúi đầu áp sát, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô: “Biết sai rồi thì phải làm sao đây?”

Trình Gia Mạt chu môi hôn lên mặt anh một cái: “Thế này có được không ạ?”

Hạ Thanh Chiêu nhìn đôi môi đỏ thắm và căng mọng của cô, cổ họng anh thắt lại. Bàn tay lớn của anh siết chặt lấy sau gáy cô, dùng lực nhấn sát về phía mình, giọng nói trầm thấp đầy vẻ kìm nén: “Em phải hỏi xem ‘nó’ có đồng ý hay không chứ?”

Trình Gia Mạt, người đang bị ép phải hôn lên môi anh: “…”

Hạ Thanh Chiêu ấn sát đầu cô vào người mình rồi cọ nhẹ, anh hỏi: “Em đoán xem tại sao tối nay anh lại lái chiếc xe này?”

Trình Gia Mạt: “Em không biết.”

Lúc cô nói chuyện, khuôn miệng vô tình mở ra, đúng lúc này Hạ Thanh Chiêu lại siết chặt sau gáy cô rồi đột ngột nhấn mạnh một cái.

Cánh môi của Trình Gia Mạt hoàn toàn bị lấp đầy. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như môi và lưỡi mình vừa bị một luồng điện nóng bỏng thiêu đốt, cả người cô cứng đờ ra vì sững sờ.

Hạ Thanh Chiêu vẫn giữ chặt lấy đầu cô không buông, nhìn vẻ ngoài của anh có vẻ rất điềm tĩnh, nhưng thực chất bàn tay đang đặt sau gáy cô lại gồng lên vô cùng căng thẳng. Những gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ từng sợi một, yết hầu sắc sảo quyến rũ không ngừng trượt lên trượt xuống, nơi đuôi mắt cũng ẩn hiện những vệt đỏ nhàn nhạt.

Trong thoáng chốc, cả hai đều không ai nói lời nào.

Trình Gia Mạt là vì không thể nói được, miệng cô bị chặn đứng rồi thì còn nói sao được nữa.

Hạ Thanh Chiêu giữ chặt thêm một lúc rồi mới cam chịu buông tay ra. Đôi mắt của anh đã đỏ ngầu vì kìm nén, giọng nói cũng trở nên khản đặc: “Tối nay anh muốn làm ở trong xe.”

Chương 46

Trên đỉnh núi rất lạnh, nhưng trong xe lại nóng rực, cái nóng khiến lòng người bồn chồn không yên.

Trình Gia Mạt ngồi trên đùi Hạ Thanh Chiêu, lưng tựa vào vô lăng, cô khó nhọc ngẩng đầu lên, hai chiếc răng thỏ nhỏ nhắn trắng muốt khẽ cắn lấy bờ môi hồng hào căng mọng.

Tiếng rên rỉ kiều mị khẽ bật ra từ kẽ răng, bị phóng đại lên gấp bội trong không gian đóng kín hẹp và tĩnh lặng, khiến nhịp tim người ta đập dập dồn.

Hạ Thanh Chiêu nghiến chặt quai hàm, đôi mắt sâu thẳm trong bóng đêm tối tăm nhìn chằm chằm vào cô như loài sói, không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nhất nào trên gương mặt của cô. Anh yêu chết đi được cái dáng vẻ đắm say đầy tình tứ này của cô, vì anh mà đắm chìm, vì anh mà động lòng, điều đó càng khiến anh trở nên điên cuồng hơn bao giờ hết.

Hàm răng thỏ buông lơi, làn môi mỏng run rẩy đầy kiều diễm.

Trình Gia Mạt đưa đôi mắt mờ mịt tình tứ nhìn người đàn ông trước mặt, cô cất giọng nũng nịu gọi tên anh: “Hạ Thanh Chiêu…”

Giọng nói ấy mềm nhũn đến tận xương tủy, giống như một chiếc móc găm thẳng vào tim anh, rồi cứ thế mà móc lấy trái tim anh kéo giật thật mạnh.

Tiếng thở của Hạ Thanh Chiêu ngày một nặng nề, anh bỗng gập khớp ngón tay lại thúc mạnh một cái, ngón cái dùng lực vân vê day nghiến. Yết hầu của anh trượt lên xuống dồn dập, giọng nói khàn đặc: “Kêu đi, kêu lớn lên, anh muốn nghe.”

Trình Gia Mạt khẽ rùng mình, bật khóc rồi nhào vào lòng anh. Hai tay cô ôm chặt lấy cổ anh, cả cơ thể mềm nhũn tựa sát vào khuôn ngực vạm vỡ nóng rực, khuôn mặt nhỏ nhắn áp lên ngực anh mà cọ quậy.

“Hạ Thanh Chiêu, em khó chịu quá…”

Hạ Thanh Chiêu nghiêng đầu hôn lên tai cô, đầu lưỡi ngậm lấy vành tai cô rồi khẽ cuốn nhẹ, anh vừa thở dốc vừa thì thầm bên tai cô: “Bé cưng, em thấy khó chịu ở đâu thì nói anh nghe nào.”

Trình Gia Mạt không thể nói ra được, da mặt cô không dày đến mức có thể thốt ra những lời xấu hổ như thế.

Hạ Thanh Chiêu nắm lấy tay cô vân vê nhào nặn, môi anh cọ xát vào tai cô: “Muốn thì… tự em làm đi.”

Hơn một tiếng sau, cửa sổ xe mở ra, bên trong xe tràn ngập mùi hoa thạch nam nồng nặc, gió thổi qua một cái khiến mùi vị ấy càng thêm đậm đặc, bao trùm khắp không gian.

Trình Gia Mạt ngửi thấy cái mùi kỳ lạ ấy thì chê bai nhăn nhăn mũi lại: “Mùi nặng quá đi mất, toàn là mùi của anh thôi. Đã bảo là đừng làm ở trong xe rồi mà anh cứ nhất quyết đòi cho bằng được, giờ thì dính đầy ra khắp nơi rồi đấy. Em xem anh đi rửa xe kiểu gì?”

Hạ Thanh Chiêu nhào nặn vành tai hồng hào của cô: “Đồ vô lại nhỏ này, giờ lại quay sang trách anh à? Thế vừa rồi là ai vừa khóc vừa gọi anh ơi, rồi cầu xin anh cho… hả?”

Trình Gia Mạt đột ngột cắn mạnh vào môi anh, khiến đôi môi vốn đã rách của anh lại càng thêm tổn thương. Đôi môi mỏng ban đầu giờ đây sưng mọng hẳn lên, toát ra một vẻ gợi cảm đầy đầy dục tính.

Hạ Thanh Chiêu nheo mắt lại rồi liếm đi vệt máu trên môi: “Cái miệng nhỏ này thèm đến mức cắn người luôn rồi, xem ra vẫn chưa được cho ăn no nhỉ.”

Hai tay anh siết chặt lấy eo cô, rồi lật người cô lại.

Trình Gia Mạt nằm bò trên vô lăng, cô vặn vẹo eo ra sức giãy giụa: “Hạ Thanh Chiêu, em sai rồi, từ nay em không dám cắn anh nữa đâu, anh tha cho em đi mà.”

Một tay của Hạ Thanh Chiêu nâng cằm cô lên, ngón trỏ khuấy động trong khuôn miệng nhỏ nhắn; tay kia siết chặt lấy vòng eo thon thả mềm mại, rồi vân vê day nghiến nơi hõm eo. Anh vùi đầu vào cổ cô mà hôn, ngậm lấy vùng da thịt trắng ngần trên cổ cô mà mút mạnh.

Trình Gia Mạt làm sao mà chống đỡ cho nổi, chỉ sau vài cái đã bủn rủn cả người rồi ngã gục vào lòng anh, khiến toàn thân anh cũng rã rời theo.

Hạ Thanh Chiêu nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô rồi ấn mạnh lên quần mình, giọng nói khàn đặc: “Nói đi, tất cả chỗ này đều là của ai?”

Trình Gia Mạt không đáp lời, cô tựa vào lòng anh mềm nhũn như không có xương, tiếng thở dốc lộ rõ vẻ yếu ớt và kiệt sức.

Trong đầu cô lúc này chỉ có duy nhất một cảm nhận, Hạ Thanh Chiêu quả thực không phải là người! Anh là một con sói!

Chẳng phải người ta vẫn bảo đàn ông qua tuổi hai mươi lăm là bắt đầu “xuống dốc” rồi sao?

Hạ Thanh Chiêu đã hai mươi bảy tuổi rồi, vậy mà tinh lực và thể lực vẫn mạnh mẽ đến mức đáng sợ!

Ngay lúc cô còn đang suy nghĩ miên man thì Hạ Thanh Chiêu đã kéo cô sát lại trước người mình. Ngón tay anh khẽ vuốt ve làn môi sưng đỏ, rồi đầu ngón tay lại bắt đầu trêu đùa nơi khe hẹp đẫm ướt, anh trầm giọng nói: “Bé cưng, còn năm lần nữa.”

Trình Gia Mạt: “…”

Do trời tối nên Trình Gia Mạt hoàn toàn không biết Hạ Thanh Chiêu đã đưa mình đi đâu, cô chỉ biết đó là ở trên núi, có lẽ là một khu danh lam thắng cảnh đã được đưa vào khai thác vì dọc đường lên núi có đèn đường.

Khi bước ra khỏi xe, cô được Hạ Thanh Chiêu bế vào trong một khuôn viên sân vườn có khung cảnh nhã nhặn, bấy giờ cô mới biết đây là một căn biệt thự trên đỉnh núi, và cũng là nhà riêng của Hạ Thanh Chiêu.

Cô tò mò hỏi: “Rốt cuộc là anh có bao nhiêu căn nhà vậy?”

Hạ Thanh Chiêu khẽ cười một tiếng: “Nói thật lòng thì, anh cũng không biết nữa.”

Trình Gia Mạt: “…”

Sau khi cơn chấn động qua đi, cô chợt nghĩ đến một chuyện đáng sợ, nếu Hạ Thanh Chiêu có những người bạn gái khác, chỉ cần anh không muốn cho cô biết thì cô hoàn toàn chẳng thể nào phát hiện ra được.

Cô ở bên Hạ Thanh Chiêu đã hơn hai tháng, cũng từng theo anh ở qua rất nhiều nơi, từ Nam Viên, căn hộ cao cấp, phòng tổng thống trong khách sạn, cho đến căn biệt thự trên đỉnh núi hiện tại. Chỉ cần Hạ Thanh Chiêu muốn giấu người thì anh có thể nuôi mỗi nơi một cô, mà vẫn đảm bảo chắc chắn rằng đôi bên sẽ không bao giờ đụng mặt nhau.

Ngay như chính bản thân cô đây, một tuần cũng chỉ có hai ngày ở bên Hạ Thanh Chiêu, năm đêm còn lại cô hoàn toàn không biết anh ở đâu, cũng chẳng rõ anh ở cùng ai. Cô chưa từng hỏi, mà Hạ Thanh Chiêu cũng chẳng bao giờ chủ động nhắc tới.

Trong năm ngày giữa tuần, họ gần như chẳng mấy khi liên lạc. Hạ Thanh Chiêu sẽ không bao giờ chủ động gửi cho cô những tin nhắn sến súa về chuyện thường ngày, còn cô cũng không biết phải nói gì với anh. Giữa hai người họ, ngay từ đầu đã không giống một cặp đôi bình thường, hay chính xác hơn là không giống kiểu yêu đương của sinh viên đại học.

Thứ mà Hạ Thanh Chiêu say mê chính là cơ thể của cô, mỗi lần gặp mặt, ngoài việc ăn uống ra thì cũng chỉ có chuyện giường chiếu đó.

Nghĩ đến đây, trong lòng Trình Gia Mạt bỗng trào dâng một nỗi xót xa khó tả.

“Anh thả em xuống đi, em tự đi được.”

Hạ Thanh Chiêu không buông tay, anh rủ mắt nhìn cô rồi hỏi: “Có đi nổi không đấy?”

Đôi chân của Trình Gia Mạt vẫn còn bủn rủn, cả người ê ẩm nhức mỏi, nhưng cô vẫn cứng miệng nói: “Em đi được.”

Hạ Thanh Chiêu khẽ cười khẩy một tiếng, anh chẳng những không thả cô xuống đất mà còn ôm chặt lấy cô, bước đi mỗi lúc một nhanh hơn.

Vào đến phòng khách, Hạ Thanh Chiêu đặt cô xuống ghế sofa rồi cúi người nhìn cô: “Anh có nhiều nhà thật, nhưng bạn gái thì chỉ có một người thôi.”

Trình Gia Mạt quay mặt đi chỗ khác: “Làm sao mà em biết được chứ.”

Hạ Thanh Chiêu áp sát mặt rồi đặt một nụ hôn lên khóe môi của cô: “Mỗi lần gặp em, ‘lần thứ nhất’ nồng nàn thế nào, chẳng lẽ em còn không rõ sao?”

“…” Đúng là đồ không biết xấu hổ!

Trình Gia Mạt thẹn đến mức đỏ bừng cả mặt.

Hạ Thanh Chiêu lùi ra xa một chút, ngón tay mân mê làn môi đỏ mọng của cô: “Anh là người chứ có phải động cơ vĩnh cửu đâu. Nếu chỗ nào cũng nuôi phụ nữ, thì làm sao lần nào gặp em cũng đòi hỏi nhiều đến thế được?”

Trình Gia Mạt đã tin rồi, nhưng miệng vẫn còn cứng: “Ai mà biết được, nhỡ đâu anh muốn thể hiện nên lần nào gặp em cũng cố tình uống loại thuốc đó thì sao.”

Hạ Thanh Chiêu thẳng thắng bật cười vì tức, hai ngón tay bóp lấy cằm cô ép cô phải ngẩng mặt lên: “Vẫn chưa đủ à? Cố tình khích tướng để muốn anh làm em đúng không, hả?”

Bể bơi nước nóng trên tầng thượng của biệt thự, hơi nước tỏa ra nghi ngút.

Trình Gia Mạt nằm bò trên thành bể, cô khóc đến mức giọng cũng khản đặc cả rồi.

Hạ Thanh Chiêu chẳng chút xót thương, anh mạnh bạo siết chặt lấy eo cô, cằm tì lên cổ cô rồi trầm giọng hỏi: “Có thích ‘Latte nhiều sữa’ không?”

Ý thức của Trình Gia Mạt đã bắt đầu mơ hồ, cô chẳng kịp suy nghĩ gì mà đáp ngay: “Thích.”

Bây giờ bất kể Hạ Thanh Chiêu có nói gì thì cô cũng chỉ biết đáp là “thích”, chẳng dám nói là “không thích”.

Hạ Thanh Chiêu khẽ cắn vào cổ cô một cái: “Anh cũng thích hai chữ đầu đấy.”

Suối nước nóng không thể ngâm quá lâu, nửa tiếng sau Hạ Thanh Chiêu bế thốc Trình Gia Mạt lên. Anh ôm gọn cô trong lòng bằng một tay, còn cố tình xốc mạnh cô lên một cái, tay kia cầm khăn tắm quấn quanh người cô rồi rảo bước thật nhanh vào trong nhà.

Chỗ thành bể nước nóng đầy những vũng nước nhỏ, trông cứ như ai đó cố tình tạt ra ngoài vậy, nhưng thực chất đó là nước bị bắn tung tóe sau những cú va chạm đầy mãnh liệt.

Hạ Thanh Chiêu kết thúc “công việc” ngay sát mốc mười hai giờ đêm, vừa vặn đủ năm lần.

Đến cuối cùng, Trình Gia Mạt mệt tới mức vừa nhắm mắt đã lịm đi ngay lập tức, ngay cả khi Hạ Thanh Chiêu giúp cô tắm rửa vệ sinh thì cô cũng chẳng còn chút ý thức nào.

Sau lần này, Trình Gia Mạt không bao giờ dám dùng chuyện đó để kích động Hạ Thanh Chiêu thêm một lần nào nữa.

Cô cứ ngỡ mình không nói gì thì Hạ Thanh Chiêu sẽ biết điểm dừng, nhưng cô đã lầm. Trước kia, vì xót xa cô còn nhỏ tuổi, lại thêm phần non nớt, ngây ngô chưa có kinh nghiệm nên anh mới kiềm chế. Kể từ sau những trải nghiệm trên xe và ở hồ nước nóng, Hạ Thanh Chiêu không còn giữ kẽ nữa, lần nào cũng phải đòi hỏi đến khi thật thỏa mãn mới thôi.

Tình trạng này cứ thế tiếp diễn cho đến tận lúc Trình Gia Mạt sắp bước vào kỳ thi.

Nửa tháng trước kỳ thi, Trình Gia Mạt chuyển về ký túc xá trường ở hẳn, ngay cả thứ Bảy và Chủ nhật cô cũng đều ở lại trường.

Lúc này cũng đã cận kề cuối năm, Hạ Thanh Chiêu cũng bắt đầu bận rộn hơn. Vào lúc cô quay về trường, anh cũng có một chuyến đi công tác nước ngoài.

Ngay ngày kỳ thi học kỳ kết thúc, Trình Gia Mạt nhận được điện thoại của Hạ Thanh Chiêu. Anh báo ngày mai sẽ về nước, máy bay hạ cánh xuống Kinh Bắc lúc ba giờ chiều.

Trình Gia Mạt cầm điện thoại đứng ngoài tòa ký túc xá, cô dịu dàng hỏi: “Ngày mai em ở trường đợi anh, hay là đi đón anh ở sân bay ạ?”

Hạ Thanh Chiêu đứng trước cửa sổ sát đất, một tay kẹp điếu thuốc, tay kia cầm điện thoại, giọng nói hơi khàn khàn: “Ở nhà đợi anh.”

Trình Gia Mạt hỏi lại: “Nhà nào cơ?”

Anh có nhiều nhà như thế, anh không nói rõ thì làm sao cô biết phải đi đâu?

Hạ Thanh Chiêu cười, giọng anh mang theo chút men say như vừa mới nhấp rượu: “Nam Viên. Nếu em ở Nam Viên chán rồi thì anh còn một căn tứ hợp viện nhỏ ở Tây Hải, tuy không rộng bằng Nam Viên nhưng ở đó có thể nghe tiếng chuông sớm trống chiều, ngắm nhìn tường đỏ ngói vàng cũng rất thú vị.”

Trình Gia Mạt: “…”

Hạ Thanh Chiêu quyết định: “Vậy thì tới Tây Hải đi. Anh bảo quản gia Lữ sắp xếp người qua đó dọn dẹp một chút, lát nữa chú Trần sẽ qua đón em, em cứ ở nhà đợi anh.”

Trình Gia Mạt nói: “Không muốn đâu. Anh chưa về nên em không muốn tới đó một mình, em đợi anh cùng đi.”

Chủ yếu là vì cô không muốn một mình đến “nhà mới” của anh để chờ đợi, như vậy cô sẽ cảm thấy rất gò bó và cũng rất ngại ngùng. Cô muốn cùng đi với anh, muốn được chính anh dẫn lối bước vào nơi ở của mình.

Hạ Thanh Chiêu cười cười, giọng nói trầm thấp: “Được.”

Trình Gia Mạt đổi tay cầm điện thoại, tay kia thọc vào túi áo rồi khẽ nói bằng chất giọng mềm mại: “Ngày mai em muốn đi đón anh ở sân bay.”

Trong nụ cười của Hạ Thanh Chiêu tràn ngập sự dịu dàng đến vô tận: “Được, anh đợi em.”

Trình Gia Mạt mím chặt môi, cố kìm nén nỗi nhớ anh đang dâng trào trong lòng: “Vậy em cúp máy đây, chúc anh ngủ ngon.”

Hạ Thanh Chiêu: “Có tiện mở video không?”

Trình Gia Mạt đáp: “Không tiện đâu, vừa mới thi xong nên mọi người vẫn chưa về, cả ba bạn cùng phòng của em đều đang ở đây cả.”

Giọng nói Hạ Thanh Chiêu trầm xuống và khàn đặc: “Anh nhớ em.”

Trình Gia Mạt đang đứng bên ngoài để gọi điện, gió lạnh ban đêm thổi qua khiến cô rùng mình run rẩy.

Cô rụt cổ lại, một tay kéo chặt vạt áo: “Em cúp máy trước đây, hẹn gặp anh ngày mai.”

Hạ Thanh Chiêu gọi cô một tiếng: “Bé cưng.”

Anh rất hiếm khi dùng âm cuốn lưỡi khi nói chuyện với cô. Thông thường, mỗi khi anh dùng âm cuốn lưỡi hoặc nói giọng Kinh Bắc là những lúc anh đang không đứng đắn.

Trình Gia Mạt cảm thấy trong lòng ấm sực, giọng nói bất giác trở nên mềm mại, nũng nịu và ngọt ngào: “Vâng.”

Hạ Thanh Chiêu rít một hơi thuốc, giọng nói càng thêm khàn đặc: “Hôn anh một cái nào.”

Trình Gia Mạt chỉ cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, gương mặt nóng bừng như lửa đốt, cô rụt cằm vào trong cổ áo rồi từ chối: “Không muốn đâu.”

Hạ Thanh Chiêu phả ra một làn khói: “Ngoan nào, hôn một cái đi.”

Trình Gia Mạt nhìn quanh một lượt, thấy bốn phía không có ai mới ghé sát điện thoại hôn nhẹ một tiếng, rồi nhanh nhảu hỏi: “Cúp máy được chưa anh?”

Yết hầu của Hạ Thanh Chiêu khẽ chuyển động, giọng nói trầm thấp đầy nam tính: “Cứng rồi.”

Trình Gia Mạt lập tức cúp điện thoại, một tay áp lên gò má đang nóng bừng, hít sâu vài hơi để bình tĩnh lại rồi mới quay về ký túc xá.

Cô vừa đi tới cửa phòng thì nhận được tin nhắn từ Hạ Thanh Chiêu.

HE: 【Nhớ em, nhớ đến phát đau luôn rồi.】

Hoa Khai Phú Quý: 【Dùng đế giày vả cho mấy phát là hết đau ngay ấy mà.】

HE: 【Ngày mai em cứ đợi đấy.】

Hoa Khai Phú Quý: 【Thế thì em không đi nữa đâu, em đi Nam Thành làm thêm vào kỳ nghỉ đông đây.】

HE: 【Em đi thử xem?】

Hoa Khai Phú Quý: 【Em cứ đi đấy, anh không quản nổi đâu.】

HE: 【Em có đi đâu thì anh cũng sẽ bắt em về cho bằng được, rồi xích em trên giường, cho em khỏi xuống giường luôn.】

Hoa Khai Phú Quý: 【Anh mau ngủ đi, một lát nữa còn phải ra sân bay đấy. Đàn ông có tuổi rồi, thức đêm hại thân lắm.】

HE: 【Đừng có khích anh.】

Trình Gia Mạt không trả lời anh nữa, cô nằm trên giường xem phim truyền hình trước khi đi ngủ.

Hôm sau trời đổ tuyết, Trình Gia Mạt mặc một chiếc áo phao dáng dài màu trắng rồi đi đón Hạ Thanh Chiêu.

Ba giờ chiều, Hạ Thanh Chiêu bước ra khỏi ga hành khách.

Giữa trời tuyết bay trắng xóa, người đàn ông khoác trên mình chiếc áo măng tô đen, phong thái tao nhã thong dong. Khí chất quý tộc thanh cao tựa gió mát trăng thanh ấy chẳng hề bị che lấp, dù có hòa vào giữa dòng đời vội vã thì vẫn khó giấu được vẻ hào hoa phong nhã của anh.

Khóe môi anh khẽ nở một nụ cười, sải đôi chân dài bước về phía cô.

Trình Gia Mạt cảm thấy trái tim mình như bị nụ cười ấy thiêu đốt, cô mang theo lồng ngực nóng hổi rồi chạy nhanh chân nhào về phía anh.

Hạ Thanh Chiêu đưa tay ra đón lấy cô rồi bế bổng cô lên, bàn tay to lớn đặt sau đầu rồi nhấn chặt cô vào lồng ngực mình.

Trình Gia Mạt ngửi thấy mùi hương thanh khiết và lành lạnh tựa như gỗ tuyết tùng trên người anh, cô ôm lấy cổ anh nũng nịu: “Em nhớ anh lắm.”

Hạ Thanh Chiêu vuốt ve mái tóc cô rồi khẽ hỏi: “Nhớ ai cơ?”

Trình Gia Mạt cất giọng mềm mại, ngọt ngào: “Nhớ anh.”

Hạ Thanh Chiêu vẫn gặng hỏi: “Anh là ai?”

Trình Gia Mạt cắn nhẹ vào cổ anh một cái: “Nhớ anh, nhớ Hạ Thanh Chiêu.”

Hạ Thanh Chiêu nghiêng mặt hôn lên môi cô: “Em phải nói là nhớ ông xã.”

Trình Gia Mạt cảm thấy trái tim của mình như thắt lại, nhịp tim theo đó mà tăng tốc dữ dội, cô đỏ mặt nhéo anh một cái: “Hạ Thanh Chiêu, anh hư hỏng quá, vừa gặp đã nói năng lung tung rồi.”

Hạ Thanh Chiêu cười đầy vẻ cưng chiều: “Sao em biết đó là nói năng lung tung, mà không phải là tâm nguyện của anh, hả?”

Trình Gia Mạt mím môi không đáp, trong lòng dâng lên từng đợt ngọt ngào li ti, giống như vừa được nếm một viên kẹo rất thơm, rất ngọt vậy.

Lúc bấy giờ, cô cứ ngỡ rằng Hạ Thanh Chiêu thực sự rất thích mình, rất yêu mình; cho đến khi cô chuyển vào sống trong căn tứ hợp viện của anh ở Tây Hải, cùng anh sớm tối bên nhau giữa tiếng chuông sớm trống chiều suốt hơn nửa tháng trời, thì cô rốt cuộc mới nhìn thấu được trái tim bạc bẽo của người đàn ông ấy.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *