Ngoại Thất – Chương 77 – 78

Chương 77

Trong kiệu không có sẵn y phục để thay, mà mặc nguyên quan phục đi đến hý lâu thì lại chẳng tiện chút nào. Lục Trạch đứng cách lớp màn kiệu, cất giọng phân phó tên tuỳ tùng: “Cởi ngoại y trên người ngươi ra đây.”

Tên tuỳ tùng nghe vậy thì “a” lên một tiếng kinh ngạc, gã nhìn lại bộ áo bông màu xanh thẫm bám đầy bụi đất trên người mình, lúng túng đáp: “Đại nhân, y phục của tiểu nhân thấp kém thế này, sao người có thể mặc được ạ? Ngay phố bên cạnh có tiệm may sẵn, để tiểu nhân lập tức đi mua về cho ngài.”

Lục Trạch nhíu mày, rồi quát khẽ: “Lắm lời làm gì, mau cởi ra.”

Tên tuỳ tùng chẳng còn cách nào khác, đành phải cởi chiếc bông kia ra rồi cung kính đưa vào trong kiệu. Chốc lát sau, chỉ thấy Lục Trạch bước ra khỏi kiệu trong bộ dạng khoác chiếc áo bông xám xịt, cũ kỹ. Ngặt nỗi, trên đầu hắn vẫn còn đội ngọc quan thanh cao, nhìn thế nào cũng thấy có chút miễn cưỡng, chẳng hề ăn nhập.

Hắn ném một nén bạc ra, rồi dặn dò gã: “Ngươi về đi.”

Gã tuỳ tùng thân cận không còn cách nào khác, nhưng toán hộ vệ đi cùng thì không thể về được, họ bèn theo chân Lục Trạch tiến vào hý lâu.

Khi Lục Trạch bước vào, trên sân khấu đang diễn vở ‘Trường Sinh Điện’. Đúng lúc một câu hát vang lên đầy điệu nghệ, khiến khán giả ngồi bên dưới đồng thanh reo hò cổ vũ, không khí nhất thời trở nên vô cùng náo nhiệt.

Nàng Quý Phi trên đài lộ ra ánh mắt chứa chan tình ý, nàng không nhìn Đường Minh Hoàng bên cạnh, mà lại đưa mắt liếc về phía phòng bao trên tầng hai, tiếng hát cất lên: “Quế hoa đương rực rỡ, sương sớm vẫn còn tươi, kết thành cuộc hội ngộ, nơi tiên cảnh thanh hư…”

Lục Trạch đưa mắt nhìn về phía phòng bao trên tầng hai, thấy nơi đó treo một tấm rèm ngọc trai khác biệt hẳn với những chỗ khác. Một lát sau, từ phòng bao đó có một nha hoàn bưng khay bạc lớn đi ra. Người của hý lâu khom lưng, cười híp mắt đón lấy, rồi cao giọng xướng: “Vị quý khách ở phòng Bính Thân thưởng cho ông chủ Giả một ngàn lạng!”

Lục Trạch nhìn cảnh tượng đó mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt. Chẳng cần suy nghĩ cũng biết chắc chắn người ngồi bên trong chính là nha đầu Đổng Bằng Nhi kia. Hắn rảo bước nhanh lên cầu thang.

Viên ban chủ vốn không quen biết Lục Trạch, nhưng vì ngày hôm qua vừa mới được gọi đến hầu, nên lúc này đương nhiên đã nhận ra hắn. Nhác thấy bóng dáng Lục Trạch ở cửa, lão vội vàng đuổi theo từ phía sau, rồi cười nịnh nọt: “Lục đại nhân, ngài đến ủng hộ ạ! Mời ngài lên phòng bao trên lầu!”

Lục Trạch đứng ở đầu cầu thang, chỉ tay về phía phòng Bính Thân rồi hỏi: “Bên trong là hạng người nào?”

Ban chủ thấy sắc mặt của Lục Trạch đen lại, lại nhớ tới bức họa đã được xem tối hôm qua, trong lòng thấp thoáng đoán ra được vài phần nội tình, bèn cười nói: “Lục đại nhân, trong phòng bao này là Tần chưởng quỹ của phiếu hiệu Đại Thông, đây là căn phòng mà hý lâu chúng tôi dành riêng cho cô ấy ạ.”

Ban chủ cung kính mời Lục Trạch vào một phòng bao bên cạnh, tự tay hầu hạ trà nước, rồi lại dâng lên một cuốn sổ chọn vở diễn: “Lục đại nhân, hiếm khi ngài mới hạ cố tới đây một lần, xin ngài nể mặt chọn lấy một vở ạ.”

Lục Trạch đón lấy, chỉ liếc qua một cái tùy ý rồi ném sang một bên, hắn hỏi: “Tần chưởng quỹ thường xuyên đến chỗ các ngươi nghe hát lắm sao?”

Ban chủ thưa rằng: “Khoảng hai ba năm trước thì quả thực cô ấy thường xuyên tới, nhưng cũng chỉ đến vào những khi Giả Tiểu Lâu đăng đài hát kịch mà thôi. Một hai năm trở lại đây thì ít tới hơn, song cứ cách một hai tháng lại sai người đưa thiếp mời Giả Tiểu Lâu đến phủ hát tại gia, chứ bình thường không hay ra ngoài đến hý lâu nữa. Nghe nói là do chứng bệnh đau đầu của Tần chưởng quỹ ngày càng trầm trọng, vì thế nên rất hiếm khi ra khỏi cửa.”

Lục Trạch đã làm Tổng đốc Mân Triết suốt sáu năm, là một vị đại thần cương vực nắm giữ quyền sinh quyền sát, xưa nay luôn nói một là một hai là hai. Ngay cả khi hắn sa sầm mặt không nói lời nào, cũng đủ để khiến người khác phải khiếp sợ: “Tần chưởng quỹ kia nâng đỡ Giả Tiểu Lâu này lắm sao? Còn chuyện chứng đau đầu là thế nào?”

Ban chủ nhất thời cảm thấy đau đầu, chuyện của Tần chưởng quỹ này, thì một kẻ quản lý gánh hát như lão, làm sao mà tường tận cho được, đành nói lấp lửng: “Giả Tiểu Lâu vốn dĩ chẳng có cơ hội nào để nổi danh, ban đầu cùng lắm cũng chỉ là kẻ hầu hạ tiệc rượu trên du thuyền cho khách khứa mà thôi. Sau này không biết duyên cớ làm sao lại lọt vào mắt xanh của Tần chưởng quỹ. Nói thật lòng, nếu luận về giọng hát hay vóc dáng, thì Giả Tiểu Lâu này cũng chẳng phải hạng xuất chúng, có thể nổi đình nổi đám như hiện tại, phần lớn đều là nhờ Tần chưởng quỹ dùng bạc chất thành núi mà đẩy lên đấy ạ.”

Lục Trạch xoay xoay chiếc nhẫn ngọc ban chỉ trên tay, ậm ừ một tiếng: “Hầu hạ tiệc rượu trên thuyền sao? Nói vậy, hắn là một tiểu quan à?”

(Tiểu quan: chỉ những chàng trai trẻ làm nghề kỹ nam hoặc hát xướng kiêm hầu rượu)

Cái tên Giả Tiểu Lâu kia tính tình vốn chẳng tốt lành gì, nhưng lại là một cây hái ra tiền, nếu lỡ làm hắn không vui mà hắn dỗi không thèm cất giọng hát vài ngày, thì đúng là chỉ có nước lo sốt vó.

Ban chủ không dám tùy tiện bới móc chuyện quá khứ sau lưng tên kia, chỉ cười vẻ đầy ngầm hiểu: “Bẩm đại nhân, chuyện này tiểu nhân cũng không rõ lắm, nhưng cái nghề này của bọn tiểu nhân, xưa nay vốn dĩ phải đón đưa tiếp đãi khách khứa, đó cũng là chuyện bất khả kháng mà thôi.”

Mới nói được vài câu, Lục Trạch đã nhìn qua cửa sổ thấy bóng người lay động trong phòng bao đó, nhưng lại không thấy có ai đi xuống cầu thang. Hắn nhíu mày: “Vở diễn đã kết thúc rồi, sao không thấy Tần chưởng quỹ trở ra?”

Ban chủ đáp: “Tần chưởng quỹ có lối cầu thang riêng, đi xuống từ phía bên kia ạ. Tầm này chắc là cô ấy đang đợi Giả Tiểu Lâu tẩy trang xong để đi uống rượu rồi.”

Chiếc chén trong tay Lục Trạch gần như bị bóp nát. Nghĩ lại ngày trước, nếu không phải do hắn hết dỗ dành lại lừa lọc thì làm gì có chuyện nàng chịu uống rượu. Lại nhớ đến dáng vẻ của Tần Thư khi say, nũng nịu yếu mềm không chịu nổi, hắn lập tức chẳng thể ngồi yên được nữa, lập tức đứng phắt dậy: “Uống rượu ở đâu? Ngươi lập tức dẫn ta qua đó!”

Lúc này ban chủ mới thực sự kinh hãi, lão lắp bắp nói: “Chuyện này… Lục đại nhân… Tần chưởng quỹ xưa nay không tiếp người lạ đâu ạ…” Tuy Lục Trạch là bậc quyền cao chức trọng, nhưng Tần Thư lại là Thần Tài của hý lâu này, lão vạn lần không dám tùy tiện dẫn người đến gặp, tránh làm phật lòng cô ấy.

Lục Trạch vốn dĩ đã mất kiên nhẫn, giọng điệu trở nên cực kỳ gay gắt: “Chơi bời trăng hoa là trọng tội. Cái hý lâu này của các ngươi chuyên làm những chuyện dơ bẩn khuất tất, bản quan tuy thuộc Bộ Hộ, nhưng vẫn có quyền bắt giam ngươi đấy.”

Đây rõ ràng là một lời đe dọa trắng trợn. Vào thời bấy giờ, phàm là kẻ hát xướng đều bị coi là hạng ‘hạ cửu lưu’, chẳng khác gì kỹ nữ chốn lầu xanh, làm sao dám vỗ ngực xưng tên là trong sạch? Ban chủ sợ hãi quỳ sụp một chân xuống đất, liên tục van xin: “Lục đại nhân, xin ngài bớt giận, tiểu nhân sẽ dẫn ngài đi ngay, dẫn ngài đi ngay đây ạ!”

Lục Trạch đi tới hậu viện. Nơi này vốn thường xuyên diễn ra những chuyện phong hoa tuyết nguyệt, nên được xây dựng vô cùng phong tình, khắp nơi đều là trướng đỏ màn xanh. Nghĩ đến đây, trong lòng hắn không khỏi càng thêm tức giận.

Sau khi vòng qua hành lang, đi qua một cánh cửa nữa, viên ban chủ mới giải thích: “Phía sau này là tư dinh mà Tần chưởng quỹ đã mua tặng cho Giả Tiểu Lâu. Bên trong tư dinh còn vung rất nhiều bạc để dựng một tòa đình bằng đồng, chỉ cần đốt lửa lên thì dù có là giữa mùa đông giá rét cũng sẽ ấm áp như tiết trời mùa xuân vậy.”

Bước vào cửa, mới đi chừng bốn năm mươi bước, đã thấy bên cạnh hòn non bộ giữa những khóm hoa cỏ và dây leo chằng chịt, là một tòa đồng đình đồ sộ. Những lời ca thanh tao, dìu dặt từ bên trong vọng ra: “Cảnh đẹp tình nồng nơi sân ai đó…”

Ban chủ thấy mặt Lục Trạch càng lúc càng đen lại, giọng nói thưa gửi cũng nhỏ dần đi: “Lục đại nhân, đây là vở Tây Sương Ký, Tần chưởng quỹ thích nghe nhất là vở này… Ngài xem, có cần tiểu nhân qua đó thông báo một tiếng không…”

Tần Thư vốn là người khá sợ lạnh, nhưng hát kịch trong tòa đình này thì phải mở cửa sổ mới hay, nếu không tiếng hát sẽ bị dội lại. Nàng khoác trên mình một chiếc áo choàng, nhìn thiếu niên trước mắt vừa kết thúc một khúc nhạc. Cậy ấy khẽ rung đôi thủy tụ, ngón tay tháp bút điệu đà, nụ cười trên môi rạng rỡ: “Tần chưởng quỹ, đây là rượu đào mùa xuân, chỉ còn đúng một ly này thôi đấy.”

Tần Thư mỉm cười định đưa tay đón lấy, nhưng lại bị cậu ấy né tránh. Một làn hương thơm thoảng qua, cậu ấy đưa chén rượu đến tận môi Tần Thư: “Cứ để cho tiểu nhân được hầu hạ Tần tiên sinh đi mà!”

Tần Thư không còn cách nào khác, đành nương theo tay cậu ấy mà nhấp nhẹ một ngụm. Nhìn thiếu niên trước mặt mới chừng mười sáu mười bảy tuổi đầu mà đã hiểu nhân tình thế thái, khéo léo lấy lòng đến vậy, nàng chỉ tay về phía chiếc ghế, rồi khẽ thở dài: “Ta đã nói rồi, ngươi không cần phải làm thế này.”

Thiếu niên nọ ngồi trở lại chỗ cũ, hiếm khi thấy cậu ấy lộ vẻ lúng túng: “Có phải là vì… tiểu nhân có một gương mặt giống hệt với người cố nhân đã khuất của Tần tiên sinh không?”

Cửa sổ đang mở toang, Lục Trạch ẩn mình bên cạnh hòn non bộ, hắn có thể nhìn rõ người bên trong nhưng họ lại không thấy được hắn. Chứng kiến cảnh gã đào hát kia, vậy mà dám dùng tay bưng rượu tận miệng nàng, hắn nhất thời giận đến mức tóc dựng ngược, đứng đó mà cảm thấy đầu óc có chút choáng váng.

Hắn vốn định rảo bước xông lên, tung một cước đá văng gã đào hát kia đi, nhưng vừa nghe đến hai chữ ‘cố nhân’, thì bước chân hắn bỗng khựng lại ngay tức khắc.

Ở bên trong, Tần Thư đang nhìn đăm đăm vào gương mặt của thiếu niên ấy, nhưng thực chất nàng lại chẳng hề nhìn cậu ấy, mà chỉ đang thông qua gương mặt đó để hoài niệm về một người nào đó trong ký ức mà thôi.

Trước câu hỏi của thiếu niên, Tần Thư không hề phủ nhận: “Ngươi và người ấy trông rất giống nhau, đôi lông mày kiếm sắc sảo kéo dài đến tận thái dương, lúc không cười khóe miệng cũng hơi nhếch lên, trông như thể đang mỉm cười vậy. Chỉ là tính cách của ngươi và người ấy hoàn toàn khác biệt. Người ấy tuy thiên tư cực cao nhưng tính tình lại rất ôn hòa, cả người tựa như một khối ngọc cổ được mài giũa nhẵn nhụi, chỉ tỏa ra chút ánh sáng dịu nhẹ, chẳng hề gây chói mắt chút nào.”

Thiếu niên cúi đầu: “Nhưng tiểu nhân lại chẳng phải là hạng người như thế. Tiểu nhân là con nhím bò ra từ vũng bùn hôi hám và ẩm thấp, kẻ nào đâm tôi một cái, tôi nhất định phải đâm trả lại một cái. Không chỉ đâm trả, mà nếu không đâm cho chảy máu, thì lòng tiểu nhân sẽ chẳng thể nào hả dạ. Tiểu nhân và vị cố nhân kia của Tần tiên sinh, thực sự là khác biệt một trời một vực.”

Lục Trạch nghe xong, mà trong lòng thầm hận: Cái kẻ gọi là cố nhân này, e rằng chính là tên ‘A Yến’ kia rồi, dẫu chỉ nghe danh chứ ngay cả họ gì cũng chẳng rõ. Không biết tên đó dựa vào cái gì, mà lại khiến nha đầu này bao năm ròng vẫn cứ luyến lưu không quên như vậy?

Tần Thư nhẹ nhàng lắc đầu: “Làm gì đến mức khác biệt một trời một vực chứ? Chẳng qua là nghề nghiệp chuyên biệt mà thôi. Ngươi học hát, mười mấy năm như một, điều đó chẳng hề thấp hèn, chỉ là tuyệt đối đừng tự coi khinh chính mình.”

Thiếu niên nọ bỗng nhiên quỳ sụp xuống: “Tiên sinh trước đây từng bảo, nếu như tiểu nhân không muốn hát kịch nữa, không muốn sống cuộc đời như hiện tại, người sẽ sắp xếp cho tiểu nhân một chốn nương thân ổn thỏa. Lời nói ấy bây giờ liệu có còn hiệu lực không?”

Tần Thư gật đầu khẳng định: “Lời hứa đáng giá ngàn vàng, đương nhiên là vẫn tính.”

Thiếu niên dập đầu, phủ phục dưới đất: “Tiểu nhân không muốn tiếp tục làm cái nghề đón đưa tiếp đãi khách khứa ở hý lâu này nữa. Xin tiên sinh hãy tác thành cho tiểu nhân, cho phép tiểu nhân được đi theo bên cạnh người để học hỏi bản lĩnh.”

Tần Thư đưa tay day trán, không rõ đối phương lại đang tính toán điều gì: “Ngươi ở hý lâu này hát kịch, mỗi năm kiếm được vài trăm lượng bạc là chuyện thường. Nếu ngươi đã không muốn hát nữa, ta tự khắc sẽ tặng ngươi một khoản tiền để mua ruộng sắm đất. Còn nếu đi theo bên cạnh ta làm đồ đệ học việc, mỗi tháng chỉ có vỏn vẹn một lượng bạc thôi. Hơn nữa, dạo gần đây chứng đau đầu của ta phát tác thường xuyên, ta cũng chẳng còn thiết tha quản lý mấy việc vặt vãnh đó nữa.”

Thiếu niên nhất quyết không chịu đứng dậy: “Chỉ cần được ở bên cạnh tiên sinh, dẫu có làm một gã sai vặt bưng trà rót nước, thì tiểu nhân cũng cam lòng.”

Câu nói này vừa thốt ra, Tần Thư liền cảm thấy sao mà nghe quen tai đến thế. Ngẫm nghĩ một hồi nàng mới nhận ra, đây chẳng phải là phiên bản ‘chuyển đổi giới tính’ của mấy lời thoại ‘bán thân chôn cha’ trong phim truyền hình hay sao? Nàng lập tức rùng mình một cái. Thiếu niên này mới chừng mười sáu mười bảy tuổi, trong mắt Tần Thư thì vẫn còn là trẻ vị thành niên, nàng chẳng qua là nể mặt mũi hắn có vài phần nhan sắc nên mới có ý gần gũi, quan tâm đôi chút mà thôi.

Tần Thư hỏi lại: “Ngươi muốn đi theo bên cạnh ta, chỉ để bưng trà rót nước thôi sao?”

Thiếu niên vẫn tiếp tục quỳ dưới đất: “Vâng, tiểu nhân nguyện lòng theo hầu tiên sinh. Bất cứ khi nào người có việc cần sai bảo, dẫu phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng, tiểu nhân cũng chẳng nề hà.”

Tần Thư vẫn còn đang do dự: “Ngươi muốn đi theo bên cạnh ta, e rằng bản lĩnh kinh doanh phiếu hiệu phải học lại từ đầu, không có năm sáu năm công phu thì chẳng học thành tài được đâu. Huống hồ, bản lĩnh sẵn có của ngươi cũng sẽ bị bỏ phí mất…”

Lục Trạch ở bên ngoài giận đến mức muốn thăng thiên luôn rồi. Cái gì mà theo bên cạnh tiên sinh bưng trà rót nước, cái gì mà học hỏi bản lĩnh, chẳng qua đều là ý đồ bất chính cả! Thấy giọng điệu của Tần Thư có vẻ xuôi xuôi, khó lòng từ chối, hắn vội vàng bước tới cắt ngang: “E là chuyện này không ổn đâu!”

Lục Trạch chắp tay sau lưng bước tới, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh Tần Thư rồi cất lời: “Chế độ “Chư sắc hộ kế”* là tổ chế do Thái Tổ định ra. Bách tính trong thiên hạ được phân chia thành quan tịch, dân tịch, quân tịch, tượng tịch, diêm tịch, vân vân. Nếu không có hoàng mệnh thì không được tự ý thay đổi, càng không cho phép tự tiện bỏ nghề nghiệp cũ. Phường đào hát và kỹ nữ thuộc về nhạc tịch, ngày thường phải đội khăn màu xanh lục.”

(*: Một hệ thống quản lý hộ tịch cực kỳ nghiêm ngặt thời nhà Minh, trong đó nghề nghiệp của mỗi gia đình được quy định sẵn và cha truyền con nối, rất khó để chuyển đổi.)

Hắn liếc nhìn thiếu niên đang quỳ dưới đất, kẻ lúc này đã run cầm cập như cầy sấy: “Bản quan thấy ngươi hôm nay to gan dám mặc áo trực chuy họa tiết đoàn văn màu đỏ, đây quả là điều cực kỳ không thỏa đáng.”

Tần Thư không ngờ hắn lại tìm được đến tận nơi này, sắc mặt nàng lập tức lạnh hẳn xuống. Viên ban chủ thấy Tần Thư sầm mặt lại, thì vội vàng tiến vào chắp tay cúi mình tạ lỗi: “Tần chưởng quỹ xin bớt giận, Lục đại nhân hôm nay muốn nghe kịch của Tiểu Lâu, ngài xem chuyện này nên tính sao?”

Tần Thư biết rõ hắn là kẻ lão luyện trong chính sự, ngay cả những điều luật phiền hà rắc rối nhất cũng có thể đọc ra vanh vách. Tuy nhiên, thời thế lúc này đã khác xa với những bộ luật hà khắc thời khai quốc, chuyện ăn mặc ra sao, chỉ cần không có ai đi kiện cáo thì quan phủ cũng chẳng hơi đâu mà truy cứu.

‘Giơ tay không đánh mặt cười’, Tần Thư cầm lấy lò sưởi tay trên bàn, rồi lạnh nhạt nói: “Vậy thì dân nữ không làm phiền nhã hứng của Lục đại nhân nữa. Xin cáo lui.”

Nói xong, nàng liền đứng dậy, hiềm nỗi chiếc áo choàng lông cáo khoác trên người quá rộng, một góc vạt áo mắc vào bàn cờ đặt trên bàn. Khi nàng bước ra, vạt áo kéo theo cả bàn cờ khiến quân cờ rơi lả tả xuống đất kêu lách cách.

Thế nhưng Tần Thư lại vờ như không nghe thấy, một bước cũng chẳng dừng lại, cứ thế đi thẳng ra ngoài đình rồi gọi một tiếng: “Linh Lung!”. Từ phía gian nhà phụ gần đó, một cô nương ôm kiếm chạy ra, có chút ngạc nhiên: “Cô nương, hôm nay không đánh cờ nữa sao?”

Tần Thư khẽ cười một tiếng: “Không đánh nữa, thật là xúi quẩy.” Nói xong, nàng liền đi theo con đường nhỏ, xuyên qua hòn non bộ mà rời đi.

Hai chữ ‘xúi quẩy’ kia nàng thốt ra với âm lượng vừa đủ nghe, nhưng những người trong đình đều có thể nghe thấy rõ mồn một. Còn cái sự ‘xúi quẩy’ đó là đang ám chỉ ai, thì đương nhiên ai nấy đều đã quá rõ ràng rồi.

Viên ban chủ cúi gầm mặt, thấy sắc mặt Lục Trạch khó coi vô cùng, bèn lí nhí hỏi: “Lục đại nhân, ngài xem… vở kịch này có còn nghe tiếp không ạ?”

Lục Trạch hít một hơi thật sâu, cố tỏ ra như chẳng có chuyện gì xảy ra: “Bản quan còn có việc riêng, để dịp khác sẽ quay lại nghe sau.”

Chờ Lục Trạch đi khuất rồi, viên ban chủ mới dám đỡ Giả Tiểu Lâu dưới đất đứng dậy, rồi thấp giọng khuyên nhủ: “Tiểu tổ tông của ta ơi, sư phụ chẳng giấu gì con, hôm qua bên phủ Thượng thư mời ta sang là để nhận mặt một bức họa, mà người trong tranh chính là Tần chưởng quỹ đấy. Con vừa rồi cũng thấy tận mắt rồi đó, nếu không phải vốn dĩ đã quen biết từ lâu, thì hạng người khéo léo, giao thiệp rộng như Tần chưởng quỹ, làm sao có thể nói chuyện với Lục đại nhân bằng cái giọng điệu đó được?”

Giả Tiểu Lâu kinh ngạc quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào nét mặt sư phụ xem có đang lừa mình hay không: “Thật sao ạ?”

Viên ban chủ vỗ vỗ vào đầu gối của hắn, rồi thở dài một tiếng: “Có thật hay không, chẳng lẽ con không tự mình nhìn ra được? Tần chưởng quỹ có tâm tính lương thiện nên mới ưu ái nâng đỡ con, nhưng con là một thiếu niên mới lớn, lại có xuất thân như thế này, nếu thật sự đi theo bên cạnh người ta, thì người đời bên ngoài sẽ nghĩ thế nào đây?”

Giả Tiểu Lâu lẳng lặng cúi đầu: “Sư phụ, người nghĩ đi đâu vậy? Con chẳng qua chỉ là muốn đi theo bên cạnh Tần tiên sinh mà thôi. Người không giống với những kẻ khác, người không hề coi khinh con.”

Viên ban chủ thở dài một tiếng: “Chuyện coi khinh hay không thì tính sau đi, nhưng cái mạng của con nó đã là như vậy rồi!”

Chương 78

Tần Thư vừa mới bước ra khỏi cửa nhị của tòa trạch đệ này, thì Lục Trạch đã đuổi kịp tới nơi, hắn cất tiếng gọi: “Tần chưởng quỹ, xin dừng bước.”

Lục Trạch bám theo sau nàng, thấy nàng vẫn bước đi không hề dừng lại như thể chẳng nghe thấy gì, hắn bèn bồi thêm một câu: “Chuyện vay nợ năm nay của Bộ Hộ, chẳng lẽ Tần chưởng quỹ cũng không muốn nghe sao?”

Bệ hạ đương triều sùng bái Đạo giáo, cho khởi công xây dựng khắp nơi. Chỉ riêng việc xây cất các đạo quán mới mỗi năm đã tiêu tốn hàng triệu lượng bạc. Từ trên xuống dưới hoang phí vô độ, quốc khố rơi vào cảnh ‘ăn bữa nay lo bữa mai’, đành phải vay mượn từ các phiếu hiệu để duy trì qua ngày.

Trên thực tế, việc Bộ Hộ vay mượn từ các phiếu hiệu, nói là Bộ Hộ đi vay tiền, nhưng bên thực sự hưởng lợi lại chính là phía phiếu hiệu. Ở thời đại này, thương nghiệp còn lâu mới phát triển được như thời hiện đại, thế nên những mối làm ăn có thể vay một khoản tiền khổng lồ, và chi trả lãi suất sòng phẳng như thế này là cực kỳ hiếm thấy. Huống hồ, năm nay Tần Thư đang dự định cải cách ngân phiếu mệnh giá nhỏ, nên nàng tuyệt đối không thể để mất đi mối làm ăn này.

Lục Trạch thấy nàng dừng bước, liền tiếp lời: “Phiếu hiệu Đại Thông đã đệ trình lên Bộ Hộ một bản điều trần, nói rằng ngoại trừ khoản tiền cho vay ngắn hạn năm nay, trong năm năm tới, mỗi năm họ sẽ vô tư cung cấp cho Bộ Hộ một lượng bạc trắng nhất định. Khoản tiền này không cần Bộ Hộ phải hoàn trả vốn gốc, cũng chẳng cần trả lãi, chỉ yêu cầu triều đình cho phép phiếu hiệu Đại Thông được phát hành ‘tiền giấy Đại Thông’ với mệnh giá tương đương mà thôi.”

Lục Trạch bước đến trước mặt Tần Thư: “Tần chưởng quỹ quả là có bản lĩnh, mỗi năm sáu mươi vạn lượng bạc, năm năm chính là ba triệu lượng. Ba triệu lượng bạc trắng đó mà ném xuống nước thì e là đến hồ Xuân Hy cũng lấp đầy được. Trong “Hóa Thực Liệt Truyện” có viết: “Thiên hạ hối hả, đều vì lợi mà đến; thiên hạ rộn ràng, đều vì lợi mà đi”. Vậy mà lại dùng một đống bạc trắng tinh khôi, để đổi lấy một đống tiền giấy rẻ rúng như giấy lộn, quả thật là chuyện lạ hiếm thấy trên đời.”

Thực ra cũng chẳng trách Lục Trạch lại nghĩ như vậy. Tiền giấy vốn là tiền tệ quốc gia được phát hành từ thời Thái Tổ, nhưng vì ngân khố thiếu hụt, không có đủ bạc trắng để làm vật bảo chứng, nên triều đình cứ liên tục in thêm vô tội vạ. Điều này khiến cho hiện nay tiền giấy bị mất giá trầm trọng, gần như chẳng khác nào một đống giấy lộn.

Thuở ban đầu khi Tần Thư đưa ra kế hoạch này, đừng nói chi đến các vị chưởng quỹ chi nhánh của phiếu hiệu Đại Thông, ngay cả người đồng hương cùng thời đại với nàng là Hạ Cửu Sanh cũng không tài nào hiểu nổi. Đây chẳng khác nào một phi vụ làm ăn cầm chắc phần lỗ.

Đó vẫn là chuyện của mùa xuân năm nay, khi hai người đối cờ bên khung cửa sổ, giữa lúc hoa đào ngoài kia bay loạn xạ. Tần Thư hạ xuống một quân cờ trắng, rồi trịnh trọng nói: “Cái tôi muốn không phải là đống tiền giấy rẻ rúng như giấy lộn, mà cái tôi muốn chính là quyền phát hành tiền tệ trong giai đoạn chuyển giao, nhằm thiết lập một hệ thống tiền tệ dựa trên chế độ bản vị bạc một cách triệt để, đưa phiếu hiệu Đại Thông trở thành Ngân hàng Trung ương của triều đại Đại Tề này. Có như vậy, dù nhân sự có thay đổi, con người có nằm xuống hay chính sách có lụi tàn, thì chỉ cần Đại Tề chưa diệt vong, phiếu hiệu Đại Thông sẽ còn tồn tại mãi mãi. Và khi đó, ý chí mà hai chúng ta đã truyền thụ cho phiếu hiệu Đại Thông, cũng sẽ vĩnh viễn trường tồn.”

Một dã tâm bừng bừng như thế, khiến ngay cả Hạ Cửu Sanh cũng phải kinh ngạc. Bà ấy nhặt một cánh hoa đào vương trên bàn cờ lên, rồi khẽ nói: “Ta từ nhỏ đã là bạn học cùng đọc sách với Công chúa Xương Nguyên, mười sáu tuổi đã theo hầu bên cạnh bệ hạ. Bệ hạ dùng ta là vì ta sắc bén như một thanh đao, vung đao tới đâu là vàng đá cũng phải vỡ tan. Thuở ấy ta hoàn toàn chẳng hiểu gì về chính trị, thầy của ta từng bảo rằng, một thanh đao quá sắc bén dùng thì tất nhiên cực kỳ thuận tay, nhưng đối với chính bản thân thanh đao đó mà nói, đây lại chẳng phải là đạo trường cửu. Một kẻ chỉ dựa vào sự sủng ái của quân vương như ta, thì bàn chi đến việc chấn hưng quan trường, nói gì đến chuyện cải cách cơ chứ?”

Ngày hôm đó, hai người họ đã đánh cờ rất lâu. Mãi cho đến khi vầng trăng treo giữa đỉnh đầu, Tần Thư mới nghe thấy Hạ Cửu Sanh lên tiếng: “Cô cứ làm đi, ta sẽ hết lòng ủng hộ cô.”

Lục Trạch hiện là tân nhiệm Thượng thư Bộ Hộ, mà phiếu hiệu muốn giành được quyền phát hành tiền giấy, thì nhất định phải bước qua được cửa ải của hắn trước tiên.

Tần Thư xoay người lại, dùng thái độ làm việc công theo phép công mà nói: “Lục đại nhân, bản điều trần này nếu tôi không nhớ nhầm thì từ mùa xuân Bộ Hộ đã nghị bàn qua rồi. Thượng thư Bộ Hộ khi ấy là Trần Xuân Hiết – Trần đại nhân đã đồng ý, giấy trắng mực đen, còn đóng cả đại ấn của Bộ Hộ nữa. Chẳng lẽ hiện nay với thân phận là Hộ bộ Đại tư đồ, Lục đại nhân lại muốn lật lọng, nuốt lời hay sao?”

Lục Trạch nhướng mày: “Trần Xuân Hiết trong kỳ sát hạch đã bị bãi quan vì già yếu, lú lẫn không đảm đương nổi chức trách. Bản điều trần này ông ta có thể thừa nhận, nhưng bản quan thì không thể không thận trọng.” Nói đến đây, hắn đầy ý tứ mà bồi thêm: “Tần chưởng quỹ, người quỷ kế đa đoan như nàng, năm năm trước đã từng trêu đùa bản quan một lần, năm năm sau chưa biết chừng lại có lần thứ hai.”

Tần Thư ngước mắt quan sát, bấy giờ mới nhận ra hắn đang vận một chiếc trường bào bằng bông màu xanh đen lùng bùng, ấy thế mà trên đầu lại đội ngọc quán, trông chẳng ra làm sao, bộ dạng hết sức nực cười. Nàng phẩy tay, rồi dặn dò: “Linh Lung, ra phía trước đợi ta, ta có chuyện muốn nói với Lục đại nhân.”

Linh Lung vốn chẳng hề yên tâm về Lục Trạch, nhưng vì Tần Thư đã ra lệnh nên cô ấy chỉ đành vâng lời. Cô ấy đi xa vài bước rồi đứng lại nơi đầu đường, nhưng đôi mắt thì vẫn dán chặt vào Lục Trạch không rời.

Tần Thư nói: “Triều đình hiện nay ngay cả bổng lộc mùa đông cũng không phát ra nổi, đành phải phát một nửa bằng thứ tiền giấy rẻ rúng như giấy lộn. Khoản tiền này đối với Bộ Hộ mà nói chính là chuyện nước sôi lửa bỏng. Phiếu hiệu Đại Thông tuy chỉ là giới thương nhân, nhưng cũng hiểu được đạo lý san sẻ nỗi lo với quốc gia.”

Lục Trạch cười cười, một tay chắp sau lưng: “Tần chưởng quỹ giờ đây cũng đã học được cách nói những lời đường mật văn hoa này rồi, thật sự là tiến bộ hơn năm năm trước nhiều lắm.”

Hắn câu nào câu nấy đều không rời khỏi chuyện năm năm trước, Tần Thư đương nhiên nghe ra được sự mỉa mai và châm chọc trong đó. Việc phiếu hiệu Đại Thông phát hành ngân phiếu mệnh giá nhỏ hiện nay đã là chuyện gần như nắm chắc, chỉ còn thiếu gió Đông. Nếu Lục Trạch thật sự lật ngược bản điều trần trước đó của Bộ Hộ, thì bao công sức chuẩn bị suốt hơn một năm qua của Tần Thư coi như đổ sông đổ biển.

Tần Thư bất lực, đành phải hỏi: “Rốt cuộc ngài muốn làm gì?”

Lục Trạch nhìn chằm chằm vào mắt Tần Thư, hắn chậm rãi thốt ra từng chữ: “Nàng vẫn chưa chịu thừa nhận sao, nàng chính là Đổng Bằng Nhi.”

Tần Thư im lặng, nhìn ngọn lửa giận dữ trong mắt hắn dần bùng lên, đột nhiên nàng bị hắn chộp lấy cổ tay, lôi tuột về phía trước.

Lục Trạch tuy là quan văn, nhưng vì vùng Chiết Giang có nạn giặc Oa hoành hành dữ dội nên hắn vốn là người của quân ngũ đã dày dạn sương gió nơi sa trường. Hắn kéo Tần Thư đi thẳng, bàn tay cứng tựa kìm sắt siết chặt lấy cổ tay nàng, khiến nàng chẳng tài nào vùng vẫy thoát ra được.

Bên cạnh có một hòn núi giả, Lục Trạch lôi nàng vào trong đó, ép chặt Tần Thư lên vách đá. Một tảng đá cứng lồi ra, ngay lập tức khiến phần thịt mềm nơi thắt lưng nàng đau nhói.

Tần Thư hừ nhẹ một tiếng vì đau, nàng đưa bàn tay còn lại định đánh Lục Trạch, nhưng lại bị hắn tóm chặt lấy cổ tay: “Ta hỏi lại lần cuối cùng, nàng rốt cuộc có chịu thừa nhận mình chính là Đổng Bằng Nhi của năm năm trước hay không?”

Tần Thư nhìn hắn, lạnh lùng cười mỉa một tiếng: “Lục đại nhân, người thiếp Đổng Bằng Nhi của ngài vốn đã chết từ năm năm trước rồi…”

Lời còn chưa dứt, nàng bỗng cảm thấy cánh tay lạnh toát, tiếng vải rách vang lên khô khốc. Một đoạn tay áo bên phải của Tần Thư cứ thế bị hắn thô bạo xé toạc ra, ngay lập tức lộ ra cánh tay trắng ngần, mịn màng như ngó sen non.

Lục Trạch cười lạnh: “Nàng vẫn còn muốn chối sao? Hai nốt ruồi son trên cánh tay này của nàng, chẳng lẽ thiên hạ còn có người đàn bà thứ hai sở hữu y hệt hay sao?”

Đầu ngón tay cái của hắn vốn có vài vết chai sần, cứ thế mơn trớn trên làn da trắng ngần, mang lại cảm giác châm chích và đau nhói nhẹ.

Tần Thư bị hắn làm cho tức đến run cả người, thậm chí đầu óc còn thoáng chút choáng váng. Nàng vung một tay xuống, ngay lập tức vang lên tiếng tát tai nảy lửa: “Hạ lưu!”

Lục Trạch nhất thời sững sờ tại chỗ, một bên mặt hiện lên năm dấu ngón tay mờ nhạt. Cả đời hắn từ trước đến nay chưa từng bị ai tát vào mặt bao giờ: “Nàng…”

Linh Lung vốn đang đứng bên ngoài, vừa chớp mắt đã thấy cô nương nhà mình bị Lục Trạch lôi vào trong núi giả. Cô ấy vội vàng tiến lên vài bước, đúng lúc ấy lại nghe thấy tiếng tát tai vang lên bên trong, liền lớn tiếng hỏi: “Cô nương, người không sao chứ?”

Bàn tay đang siết chặt lấy cổ tay nàng cuối cùng cũng buông ra. Tần Thư dùng vạt áo rộng che đi cánh tay bị xé rách, nàng nói với Linh Lung: “Ta không sao, đi lấy một bộ y phục khác đến đây.”

Linh Lung chau mày, thực sự không tài nào yên tâm nổi: “Cô nương, người thật sự không sao chứ?” Tần Thư lắc đầu: “Ta không sao, em mau đi lấy y phục đến đây.”

Lục Trạch đứng chôn chân tại đó, có chút ngượng nghịu, nhưng phần nhiều hơn cả lại là nỗi phẫn uất: “Chẳng lẽ ta lại tồi tệ đến thế sao? Đến mức khiến nàng thà một thân một mình mang theo đứa trẻ bỏ xứ mà đi? Thà để đứa nhỏ không có cha cũng không muốn ở bên ta?”

Tần Thư lạnh mặt, không hề đáp lời mà chỉ hỏi ngược lại: “Vậy ta cũng tồi tệ đến thế sao, để khiến ngài đến tận ngày hôm nay vẫn còn sỉ nhục ta như thế này?”

Lục Trạch tiến lên một bước, chộp lấy cổ tay Tần Thư rồi chất vấn: “Được, những chuyện trước kia ta đều có thể gác lại, không tính toán với nàng nữa. Vậy còn gã đào hát Giả Tiểu Lâu kia, hắn ta có quan hệ gì với nàng?”

Tần Thư chỉ cảm thấy thật nực cười. Nàng nhìn cổ tay hắn đang quấn băng trắng thấm thuốc, lúc này vì hơi dùng lực mà máu lại rỉ ra, liền nói: “Lục đại nhân xin hãy tự trọng, chuyện này e là chẳng có liên quan gì tới ngài cả.”

Lục Trạch hít sâu một hơi, cố kìm nén để hạ giọng khuyên nhủ: “Đám xướng ca này xưa nay vẫn thường làm những hạng công việc gì, chắc hẳn nàng cũng không rõ. Lũ người thuộc hạng hạ cửu lưu ấy, trước mặt tầng lớp quyền quý thì khúm núm quỵ lụy, chỉ biết hầu hạ chuyện giường chiếu mà thôi.”

Tần Thư cười mỉa mai: “Lục đại nhân lo xa quá rồi, bàn về sự sạch sẽ, bọn họ chưa chắc đã kém cạnh ngài đâu. Có một câu ngài nói rất đúng, trong lòng ta, ngài còn đê tiện và hạ lưu hơn đám đào hát kia nhiều.”

Nói xong, nàng gạt phắt tay Lục Trạch ra. Thấy Linh Lung mang áo choàng đến, nàng vội vàng quấn chặt lấy người, rồi rảo bước đi thẳng về phía con đường mòn phía trước.

Lục Trạch không còn cách nào khác, đành mặt mày xám xịt trở về phủ Thượng thư. Đinh Vị tiến lên bẩm báo: “Thưa gia, Định Võ hầu đã đến, ngồi đợi ở hoa sảnh được hai canh giờ rồi ạ.”

Lục Trạch vốn là người ưa sạch sẽ, lúc đầu không để ý gì, nhưng giờ đây lại ngửi thấy trên chiếc áo bông này có mùi gây gây, tanh nồng. Hắn nhíu mày ném phắt chiếc áo sang một bên, rồi đi thẳng vào tịnh thất.

Những năm nay cầm quân, hắn thường xuyên ăn ngủ tại doanh trại, thế nên đã hình thành thói quen tắm nước lạnh ngay cả giữa mùa đông giá rét. Hắn múc một gáo nước lạnh dội thẳng lên người, trong lòng lại thầm nghĩ: “Chẳng qua năm năm trước có lỡ lời vài câu nóng giận, nha đầu đó sao lại cố chấp đến mức năm năm rồi vẫn chưa nguôi giận? Những lời nàng ấy mắng mình vừa rồi, chẳng phải còn đâm trúng tim đen hơn gấp bội tám chữ xuất thân thấp hèn, tính tình cực đoan kia sao? Mình cũng có bao giờ tính toán chi li với nàng ấy đâu?”

Đinh Vị đứng bên ngoài nghe thấy tiếng nước chảy ào ào bên trong, liền cất tiếng hỏi: “Thưa gia, ngài có gặp Định Võ hầu không ạ?”

Lục Trạch bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, hắn không đáp lời mà hỏi ngược lại: “Chuyện ta bảo ngươi đi tra, đã tra rõ ràng chưa?”

Đinh Vị lắc đầu: “Thưa gia, hiện chỉ biết phiếu hiệu Đại Thông đều do một mình Bằng Nhi cô nương quyết định, đám chưởng quỹ ở đó đều cung kính gọi cô ấy là Tần tiên sinh. Còn việc năm năm trước làm sao cô ấy đến được kinh thành, bọn chúng giữ mồm giữ miệng rất kỹ, chỉ khăng khăng nói cô ấy từ nhỏ đã ở kinh đô rồi. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn là, đằng sau phiếu hiệu Đại Thông có bóng dáng của Hạ Cửu Sanh.”

Một lát sau, tiếng nước chảy bên trong ngừng hẳn, Lục Trạch vận một bộ trung y trắng muốt bước ra, hắn hỏi: “Còn đứa bé thì sao?”

Đinh Vị lấy một tấm vải bông Tùng Giang bên cạnh đưa qua, đáp: “Bẩm gia, tiểu công tử theo họ của Bằng Nhi cô nương, họ Tần, tên là Hành. Cô ấy có mời một lão cử nhân về dạy học. Theo lời vị cử nhân đó, tiểu công tử rất thông minh, hiện đã bắt đầu học đến Luận Ngữ rồi.”

Lục Trạch nghe xong, khóe miệng không tự chủ được mà khẽ nhếch lên: “Điểm này quả thực là giống ta.”

Đến khi Lục Trạch thu xếp xong xuôi bước ra hoa sảnh, vị Định Võ hầu kia đã phải ngồi chờ chực suốt ba canh giờ, chẳng biết đã uống cạn bao nhiêu chén trà. Lão thừa biết bản thân tuy được hưởng chút hào quang từ Quý phi, nhưng chính mình lại không được lòng bệ hạ. Chẳng giống như vị trước mặt này, mười bảy tuổi đã đỗ Trạng nguyên, đích thân bệ hạ chấp bút chấm chọn, là ‘thiên tử môn sinh’ thực thụ, nhận được ưu ái của thánh thượng khôn cùng.

Khi bệ hạ ngự yến, từng phán với đám cung nhân hầu cận rằng: “Tân khoa Trạng nguyên có khí chất rất giống trẫm thời trẻ.”

Định Võ hầu đứng dậy, chắp tay hành lễ: “Bái kiến Lục đại nhân.”

Lục Trạch vốn chán ghét nhất hạng người dựa vào quan hệ quyến thuộc để nịnh bợ lấy lòng cấp trên. Hắn chắp tay đáp lễ, thái độ chẳng mấy mặn mà: “Hầu gia mới nhận nhiệm vụ ở Bộ Công, phụ trách đại tu ba tòa đại điện cho bệ hạ, sao lại có thời gian rảnh rỗi ghé qua chỗ ta thế này?”

>>

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *