Ngoại truyện 6
Khi vừa ngáp dài bước vào văn phòng, Trâu Dương suýt nữa thì đập đầu vào khung cửa.
“Thầy giáo Trâu? Sao thầy đến sớm thế?” Thầy Trần đang cúi đầu ăn sáng trên bàn làm việc, ngẩng lên thấy là cậu thì hỏi một câu.
“Chào buổi sáng thầy Trần.” Trâu Dương chào hỏi một câu rồi ngồi xuống bàn làm việc của mình, cậu tháo kính ra xoa mặt một chút, lại ngáp thêm một cái nữa.
“Hôm qua thầy nghỉ ngơi không tốt à?” Thầy Trần hỏi.
“Ngày nào cũng vậy mà.” Trâu Dương mỉm cười.
Thầy Trần là một người đàn ông trung niên, mỗi tuần có một hai ngày đến trường rất sớm vì phải đưa vợ ra công viên khiêu vũ.
Mỗi lần thầy ấy đến sớm, cuộc trò chuyện với Trâu Dương đều giống hệt nhau như thể sao chép và dán lại, đôi khi Trâu Dương có cảm giác như mình đang mắc kẹt trong một vòng lặp của một ngày nào đó.
Nếu không có gì bất ngờ thì thầy Trần sẽ lại hỏi tiếp…
“Thầy Trâu đã ăn sáng chưa?”
Quả nhiên là vậy.
Trâu Dương mỉm cười: “Tôi đã ăn rồi.”
“Ồ.” Thầy Trần gật đầu.
Thông thường, cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc.
Trâu Dương liếc nhìn đồng hồ một cái, cậu tiện tay sắp xếp lại vài thứ trên bàn rồi đứng dậy chuẩn bị đến lớp học.
Vừa bước vào khu vực lớp học, cậu đã nghe thấy tiếng cười đùa ồn ào của mấy nam sinh lớp mình vọng lại từ hành lang.
Trâu Dương cố gắng hồi tưởng lại quãng đời học sinh cấp ba mới trôi qua chưa lâu, cậu cảm thấy hồi đó vào sáng sớm hình như bản thân chưa từng có được trạng thái tinh thần phấn chấn như thế này.
Hơn nữa, tiếng ồn này tuyệt đối sẽ không biến mất khi chuông vào tiết học buổi sáng vang lên.
Thầy Trâu chủ nhiệm đã đứng ngoài cửa lớp khá lâu, chuông vào học cũng đã vang lên, nhưng những người đang trò chuyện ngoài hành lang hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
Một nam sinh có biệt danh là sở trưởng vừa hét vừa cười chạy như bay ra từ cửa sau của lớp học, vừa ngoái đầu nhìn lại phía sau liền va ngay vào người của Trâu Dương.
Trâu Dương nghiêng người tránh sang một bên, khi sở trưởng lướt qua bên cạnh thì nhìn thấy cậu, vì lúng túng nên loạng choạng một chút, Trâu Dương liền đưa tay ra nắm lấy cánh tay của cậu ta.
“Cảm ơn thầy Trâu.” Nam sinh lên tiếng.
Trâu Dương chưa kịp mở miệng thì từ trong lớp lại lao ra một nam sinh, tay cầm cây chổi vung lên trên đầu. Vừa lao ra ngoài, cậu ta cũng chẳng buồn nhìn xem là ai, vừa thấy có người liền ném thẳng chổi tới.
Trâu Dương vẫn đang giữ lấy cánh tay của nam sinh, cậu tiện tay kéo nam sinh về phía mình rồi chắn cây chổi lại.
“Trời đất ơi!” Sở trưởng hét lên: “Lão Trâu, thầy chơi không đẹp chút nào!”
“Vào lớp đi.” Trâu Dương nói.
“Hai chúng em đang trực nhật mà,” Sở trưởng nói, “hành lang vẫn chưa được quét ạ.”
“Hai phút phải quét xong.” Trâu Dương nói.
“Bọn em xong ngay đây ạ.” Sở trưởng nhặt cây chổi lên rồi quét loạn xạ dọc hành lang sang hai bên, hành lang vốn trông có vẻ sạch sẽ bỗng chốc bụi bay mù mịt.
Những người đang trò chuyện ngoài hành lang đồng loạt buông lời chửi rủa, rồi tất cả đều bước vào lớp học.
Cũng coi như có chút ảnh hưởng tích cực rồi.
Trâu Dương thở dài một tiếng, rồi cũng nhanh chóng tiến vào lớp học.
Sáng nay là tiết tự học tiếng Anh, sau khi cô giáo dạy tiếng Anh là cô Đường sắp xếp xong nội dung buổi học thì đứng bên bục giảng, nhìn đám học sinh phía dưới một cách đăm chiêu và bất động, không rõ là đang suy nghĩ hay đã ngủ gật rồi.
Trâu Dương đứng ở cuối lớp, nhìn những người vừa nãy còn trò chuyện rôm rả giờ lại uể oải lôi sách ra, miệng lẩm bẩm phát ra một tràng âm thanh hỗn độn.
Lớp này là lớp mà Trâu Dương mới tiếp quản trong học kỳ này, cũng là lớp đứng áp chót toàn khối.
Lớp đứng cuối khối là lớp của thầy Trần, nhưng lúc này có lẽ thầy ấy vẫn chưa ăn sáng xong.
Ai cũng nói lớp áp chót nếu tránh được thì nên tránh đi, nhưng với một giáo viên mới toanh như Trâu Dương, sau ba lần bị hiệu trưởng gọi lên nói chuyện, cậu thật sự không thể từ chối thêm nữa nên đành phải cắn răng đồng ý.
Sau khi quét sạch bụi bặm ngoài hành lang, sở trưởng và người trực nhật cùng cậu ta quay trở lại lớp học.
Vừa mới ngồi xuống hàng ghế cuối, người đó đã quay đầu lại nhìn Trâu Dương: “Lão Trâu, lão Trâu.”
Trâu Dương liếc cậu ta một cái nhưng không nói gì.
“Nghe nói trước đây thầy từng tập tán thủ ạ?” Sở trưởng hỏi.
“Không được tin vào lời đồn, cũng không tung tin đồn.” Trâu Dương đưa tay nắm lấy đỉnh đầu của cậu ta rồi xoay đầu lại hướng vào trang sách.
“Là thầy Trần nói đấy ạ,” Một nam sinh khác ở bên cạnh quay đầu lại, nói “Tuần trước thầy mang găng đấm vào văn phòng, đúng không ạ?”
Tuần trước cậu đã hẹn với Phàn Quân sẽ đưa Lưu Văn Thụy và mấy người kia đến võ quán tìm Thiết Bang và Đàm Như để “đá sân” một trận, thư giãn một chút. Có lẽ thầy Trần đã nhìn thấy hôm đó.
Còn găng đấm của cậu thì.
Lão Trần này không giỏi quản lớp, nhưng lại chuyện gì cũng nói với học sinh.
“Tan học rồi nói tiếp.” Trâu Dương nói xong liền không đứng yên nữa, cậu bắt đầu đi dạo quanh lớp học.
Ghi lại những ai chưa đến và những ai đến muộn, sau đó… đứa đọc tiểu thuyết thì gõ bàn một cái, đứa ngủ gật thì gõ bàn một cái, đứa nói chuyện thì gõ bàn một cái, đứa tranh thủ làm bài tập… thôi, tạm tha cho nó.
Sau khi Trâu Dương đi vòng quanh lớp mấy lượt, lớp học vốn hỗn loạn cuối cùng cũng dần khôi phục lại chút trật tự.
Cậu quay về phía sau lớp học rồi tựa lưng vào tường, cố gắng giữ tỉnh táo trước khi tiếng chuông hết giờ vang lên, nỗ lực không để mình đứng đó mà ngủ gật ngay trước mặt cô Đường.