Hời Hợt – Chương 82

Chương 82

Bạn trai đến đón mình tan học.

Một câu miêu tả thật kỳ diệu.

Từng ấy năm đầu đời, Trâu Dương chưa bao giờ nghĩ câu nói này lại có liên quan gì đến mình, lại càng không ngờ chỉ vì một câu như thế mà cả buổi sáng hai tiết học cậu đều không tập trung nổi.

Chủ nghĩa thực chứng là nền tảng nghiên cứu…

Mấy giờ rồi nhỉ, Phàn Quân đã làm xong thủ tục xuất viện chưa?

Người phát sóng – người truyền đạt – người tiếp nhận…

Có khi nào mấy người bên chỗ chú Lữ sẽ đi đón Phàn Quân không? Ồ chắc không đâu, giờ Phàn Quân không còn sống ở Nam Chu Bình nữa, chẳng cần thiết phải vòng đường xa để đón người…

“Vatican à?” Lưu Văn Thuỵ khẽ nói bên cạnh cậu, “Giờ lại có liên quan đến Vatican nữa hả?”

“Là Paul Van Tieghem!” Trâu Dương liếc nhìn cuốn sách trên bàn cậu ta, “Cậu thử mở sách ra xem một chút được không?”

(Paul Van Tieghem là một nhà nghiên cứu, nhà phê bình văn học và nhà nghiên cứu văn học so sánh người Pháp.)

“Lão Vu phát âm có giọng địa phương nhiều quá.” Lưu Văn Thuỵ bật cười.

“Còn cậu thì não phẳng quá đấy.” Trâu Dương đáp.

“Thì đúng là tôi không có nếp nhăn não mà, cũng chẳng biết cậu yêu đương rồi còn lại bao nhiêu sức lực nữa,” Lưu Văn Thuỵ nói, “Tiết sau diễn tập tình huống thật đành trông cậy vào cậu rồi.”

Trâu Dương cũng thở dài một hơi.

“À, còn cái phần thiết kế giáo án nữa đó.” Lưu Văn Thuỵ nhắc nhở.

“Cậu nghỉ học luôn đi.” Trâu Dương nói.

“Long Long còn đang gắng gượng kìa, tôi còn lâu mới nghỉ.” Lưu Văn Thuỵ vừa nói vừa vươn vai.

【Phàn】: Tôi tới rồi, cậu tan học thì qua thẳng đây nhé.

【Trâu Dương】: Được.

“Cậu không ăn trưa với bọn tôi nữa à?” Lưu Văn Thuỵ nói.

“Cậu lén xem điện thoại tôi đấy hả?” Trâu Dương đáp.

“Tôi cần gì phải lén xem?” Lưu Văn Thuỵ tỏ vẻ khinh thường, “Giờ cậu mà chạm tay vào điện thoại cái là y như rằng đang nhắn với Phàn Quân, tôi cần gì phải nhìn trộm chứ!”

“Không hổ là anh em chí cốt của tôi.” Trâu Dương cất điện thoại vào túi.

“Bữa tối cũng không ăn luôn hả,” Lưu Văn Thuỵ thở dài, “Ký túc xá chắc cũng không về rồi, sáng mai còn có tiết đó, cậu quay về có kịp không đấy?”

“Về kịp.” Trâu Dương nói.

“Được thôi,” Lưu Văn Thuỵ dùng ngón tay quệt hai cái dưới mắt, “Tôi chờ xem cậu thể hiện.”

Chỗ lần trước cùng Phàn Quân đứng đợi xe cách cổng trường không xa lắm, hầu như sinh viên ra ngoài tìm đồ ăn đều sẽ đi ngang qua đây.

Trâu Dương vừa đi về phía đó vừa nhìn quanh, nhưng không thấy Phàn Quân đâu. Không cần phải nhìn kỹ, chỉ liếc một cái là biết không có Phàn Quân ở đó. Cậu quên mất không hỏi Phàn Quân định đón mình kiểu gì, là đi bộ đến hay lái xe của Hà Xuyên?

【Trâu Dương】: Anh đến đâu rồi, là tới cổng bệnh viện hả?

【Phàn】: Cậu đứng ra chỗ bãi đất trống cạnh cột đèn đi.

Anh ấy nói linh tinh cái gì vậy chứ?

Trâu Dương quay đầu nhìn quanh, quả thật có một cái cột đèn, bên cạnh còn đỗ mấy chiếc xe đạp cộng cộng.

Cậu thấy hơi khó hiểu, nhưng vẫn bước tới và đứng vào vị trí.

Vừa đứng yên thì bất chợt cậu sực nhớ ra, hình như chỗ này chính là nơi mà lần trước hai người bị xe chụp bản đồ ghi lại.

Đang còn suy đoán xem Phàn Quân muốn làm gì, thì một chiếc xe điện phong cách giáp máy từ góc đường rẽ vào.

Khóe miệng của Trâu Dương vẫn giữ nụ cười, nhìn thấy Phàn Quân với vai trái và cánh tay trái được cố định bằng nẹp, tay phải lái chiếc xe điện của anh, rồi dừng lại ngay trước mặt mình.

“Hi, soái ca,” Phàn Quân nghiêng đầu nhìn cậu, “Đi một mình à?”

“Anh thật là… Hi, soái ca,” Trâu Dương có chút cạn lời, nhưng vẫn phối hợp đáp lại, “Tôi đang đợi… bạn trai của mình.”

“Là tôi sao?” Phàn Quân hỏi lại.

“Đúng vậy.” Trâu Dương nói.

Phàn Quân cười rồi xuống xe.

Tẩu Đề bước tới đẩy anh ra, dắt xe lên vỉa hè và dựng lại cho ngay ngắn.

“Anh điên rồi à, với cái bộ dạng này mà anh cũng dám lái xe hả!” Cậu trừng mắt nhìn Phàn Quân.

“Một lát nữa cậu chở tôi đi.” Phàn Quân mỉm cười, tiến lên đứng đối diện cậu.

“Anh bảo tôi đứng đây làm gì vậy?” Trâu Dương hỏi.

“Cùng chụp một tấm ảnh đi.” Phàn Quân lấy điện thoại ra, rồi đứng bên cạnh cậu.

Trâu Dương chợt hiểu ra ý của anh, cậu bật cười, nói: “Đúng là có bệnh.”

“Bản đồ vẫn chưa cập nhật, cũng không biết bao giờ mới cập nhật,” Phàn Quân nói, “chỉ là tôi cảm thấy chụp lại một tấm ở đúng chỗ này chắc sẽ thú vị lắm.”

“Đúng vậy, còn có thể mỗi năm chụp một tấm nữa,” Trâu Dương cầm lấy điện thoại của anh, “Anh còn nhớ lúc đó tạo dáng thế nào không?”

“Nhớ chứ,” Phàn Quân nghiêng đầu nhìn cậu, “Cậu nhớ không?”

Trâu Dương không trả lời, chỉ đặt tay lên vai anh, rồi giơ tay tạo dáng chữ V trước ống kính.

Phàn Quân cũng cười, giơ tay lên tạo dáng chữ V.

“Anh mau cười lên đi.” Trâu Dương nói.

“Mười một giờ ba mươi sáu phút sáng,” Phàn Quân nói, “một khoảnh khắc trong đời của chúng ta.”

Sau khi chụp xong ảnh, Trâu Dương cúi đầu nhìn, năm ngoái chụp thì cậu bó bột, năm nay chụp thì Phàn Quân đeo nẹp… Đúng là một cặp tình nhân hoạn nạn có nhau mà.

Cặp tình nhân.

Trâu Dương bỗng thấy hơi ngẩn ngơ.

Cặp tình nhân…

“Hai anh đẹp trai ơi, xin lỗi làm phiền một chút,” Phía sau bỗng có người lên tiếng, “tôi là một nhiếp ảnh gia đường phố… không biết có thể xin hai anh vài phút được không?”

Nhiếp ảnh cái đầu chó nhà cậu ấy.

Trâu Dương quay đầu lại, nhìn thấy Lưu Văn Thụy đang đứng sau lưng hai người bọn họ.

Bên cạnh còn có Lý Tri Việt và Trương Truyền Long đang cười vui vẻ.

“Tôi tên là Lưu Văn Thuỵ,” Lưu Văn Thụy kiên quyết nói cho xong phần giới thiệu của mình, “tôi thấy hai anh rất đẹp trai, có thể chụp cho hai người một tấm ảnh miễn phí được không?”

“Nhưng mà bọn tôi… còn có việc khác nữa…” Phàn Quân lúc này lộ vẻ khó xử, rất phối hợp mà tiếp lời.

“Anh bớt xem mấy cái video trên mạng lại đi!” Trâu Dương liếc nhìn anh.

“Chỉ mất năm phút thôi,” Lưu Văn Thụy vừa nói vừa đưa điện thoại ra trước mặt hai người, “các anh có thể xem thử tác phẩm của tôi…”

Trâu Dương đành liếc nhìn điện thoại của cậu ta một cái.

Đạo cụ này đúng là qua loa hết sức, album ảnh vừa mở ra, mấy tấm đầu tiên toàn là ảnh của Trương Truyền Long ngủ gật trong lớp, chụp cận khuôn mặt mê man bất tỉnh của cậu ta.

“Chỉ vậy mà cậu cũng đòi làm nhiếp…” Trâu Dương cảm thấy mình không diễn nổi nữa rồi.

“Được rồi, bọn tôi đang vội lắm, cậu nhanh lên đi.” Phàn Quân nói.

“Được rồi, sẽ nhanh thôi,” Lưu Văn Thụy đi ra ven đường, “hai cậu lúc nãy là đứng theo góc này đúng không?”

“Đúng vậy.” Trâu Dương trả lời.

“Chàng trai đeo kính khoác tay lên vai chàng trai có vết sẹo đi, giống như lúc nãy ấy.” Lưu Văn Thụy giơ điện thoại lên.

“Cậu vừa gọi gì vậy? Thử lặp lại lần nữa thử xem?” Trâu Dương vừa nói vừa đặt tay lại lên vai của Phàn Quân.

“Thì tôi đâu có quen hai cậu, tôi là nhiếp ảnh gia đường phố mà…” Lưu Văn Thụy vừa nói vừa ấn nút chụp.

Cả hai giơ tay tạo dáng chữ V, giống hệt với tư thế lúc trước.

“Xong rồi, hai người có thể đi được rồi,” Lưu Văn Thụy cúi đầu nhìn màn hình, “tí nữa tôi sẽ gửi ảnh cho hai cậu.”

“Mấy cậu định đi đâu vậy?” Trâu Dương nhìn sang Lý Tri Việt, “Tôi không ở đó thì các cậu liền ra ngoài ăn… không phải các cậu cố tình theo dõi bọn tôi đấy chứ?”

“Chúng tôi ra cổng sau ăn bún mà,” Lý Tri Việt cười đáp, “ra khỏi cổng trường mới nhìn thấy hai người thôi.”

“Phàn ca, anh muốn đi ăn bún không?” Trương Truyền Long hỏi Phàn Quân.

“Không ăn đâu.” Trâu Dương đáp thay anh.

“Hôm khác sẽ mời mọi người một đại tiệc.” Phàn Quân nói.

“Hôm nào vậy?” Trương Truyền Long lập tức hỏi.

“Ngày mai đi.” Phàn Quân trả lời.

“Được.” Trương Truyền Long gật đầu, “Cảm ơn Phàn ca trước nhé.”

Mấy người kia đi rồi, Trâu Dương mới leo lên xe của Phàn Quân, nghiêng đầu ra hiệu với anh: “Anh lên xe đi.”

“Mấy người họ đi ăn bún gì thế?” Phàn Quân ngồi sau lưng cậu, tay phải ôm lấy eo cậu.

“Cổng sau của trường học có quán bún dưa cải mới mở, khai trương khuyến mãi mua một tặng một,” Trâu Dương khởi động xe, “Tôi đã ăn cùng họ ba ngày liên tiếp rồi.”

“Vậy hôm nay ba người bọn họ chia thế nào?” Phàn Quân hỏi.

“Đều là sinh viên trong trường cả, tới nơi túm đại một người là xong.” Trâu Dương nói, lúc cho xe xuống lề đường thì bị xóc một cái, cánh tay Phàn Quân khẽ siết lại.

Cậu đưa tay chạm nhẹ vào tay Phàn Quân.

“Không quen cũng được à?” Phàn Quân hỏi.

“Đều được,” Trâu Dương đáp, “hợp tác đôi bên cùng có lợi, quen hay không chẳng quan trọng, miễn là chia tiền đều nhau là ổn.”

“Cũng hay đấy.” Phàn Quân khẽ cười, cằm tựa lên vai cậu.

“Có gì mà hay?” Trâu Dương hơi nghiêng đầu hỏi anh.

“Làm sinh viên đại học.” Phàn Quân nói.

“Nhưng phiền phức cũng nhiều lắm đấy,” Trâu Dương hừ một tiếng, “Phòng ký túc của bọn tôi còn đỡ, phòng bên cạnh ngày nào cũng đánh nhau, ngay cả giường ngủ cũng từng bị đánh sập một lần rồi.”

“Đánh nhau á?” Phàn Quân ngừng một chút, “Ồ.”

“Phàn Quân?” Trâu Dương không nhịn được bật cười, “Anh sao thế?”

Phàn Quân chỉ cười mà không nói gì, anh siết chặt cánh tay đang ôm lấy cậu.

Con phố thương mại vẫn như mọi khi, ánh nắng màu vàng, đường lát đá phiến, ngói xanh lấp lánh ánh sáng vụn vỡ.

Vừa bước vào cửa tiệm “Xuyên & Lục” liền ngửi thấy mùi hoắc hương thoang thoảng. Hà Xuyên vốn rất thích dùng hoắc hương và trầm hương để chế tạo mùi thơm, mỗi lần Trâu Dương đến đều có thể ngửi thấy mùi này.

“Xuất viện rồi cũng không báo một tiếng,” Hà Xuyên đặt tách trà xuống, “tôi còn định lái xe đến đón anh cơ mà.”

“Cậu định đóng cửa hàng à?” Phàn Quân hỏi.

“Không được sao?” Hà Xuyên phẩy tay một cái.

“Vậy lát nữa cậu đưa tôi ra ngoài một chuyến đi.” Phàn Quân nhìn cậu ta, nói.

“Thôi, tôi cho anh mượn xe đấy.” Hà Xuyên nói.

“Tay tôi giờ không lái xe được.” Phàn Quân lắc lắc cánh tay đang đeo nẹp của mình.

“Để Trâu Dương lái cũng được mà,” Hà Xuyên liếc nhìn cánh tay anh, “Cái này bao lâu thì tháo được?”

“Sao vậy?” Phàn Quân hỏi lại.

“Ba ngày? Hay năm ngày?” Hà Xuyên chăm chú quan sát.

“Hôm nào, đi đâu, cậu chỉ cần nói là được.” Phàn Quân nói.

“Cuối tuần đi Lâm Gia Độ,” Hà Xuyên đáp, “toàn là gỗ thôi, có mấy khúc gỗ cổ, gỗ chìm các kiểu, tiện thể giúp lão Tôn xem cây gỗ bị sét đánh.”

“Tôi đi á?” Phàn Quân hỏi.

“Đúng vậy.” Hà Xuyên gật đầu, “Tiệm bà đồng của Hòa Lục mấy hôm nữa khai trương thử, cửa hàng ở quảng trường tôi phải ở lại trông giúp.”

“Tiệm bà đồng?” Trâu Dương có chút tò mò.

“Thì mấy cái tiệm bói bài Tarot, chiêm tinh gì đó, đủ thứ công cụ linh tinh, thần thần bí bí các kiểu,” Hà Xuyên phẩy tay, “tôi thì chẳng hiểu gì cả.”

“Nghe cũng thú vị đấy.” Trâu Dương nói.

“Ừ đúng vậy, mấy người cùng tuổi với cậu khá thích những địa điểm kiểu đó,” Hà Xuyên nói, “chờ làm xong rồi thì cậu đến xem thử đi.”

“Chìa khóa xe,” Phàn Quân đưa tay ra, “lát nữa tôi ra ngoài, chiều cậu chắc không dùng xe chứ?”

“Anh không đi làm à?” Hà Xuyên hỏi.

“Hôm nay tôi vẫn đang xin nghỉ mà” Phàn Quân đáp.

Hà Xuyên đặt chìa khóa xe vào tay anh: “Cuối tuần anh đi Lâm Gia Độ nhé, còn bốn ngày nữa, cái nẹp này chắc tháo được rồi nhỉ… mà chưa tháo chắc cũng không sao, chưa tới 200 cây số mà…”

Phàn Quân ra sân sau dỗ dành Tiểu Bạch một lát, rồi cùng Trâu Dương lên tầng hai.

“Lát nữa chúng ta đi đâu vậy?” Trâu Dương khẽ hỏi.

Phàn Quân ôm lấy Đại Hắc đang bò dọc theo chân anh lên tới bụng, rồi thấp giọng nói: “Cậu cùng tôi đi xem phòng đi.”

“Gì cơ?” Trâu Dương sững người, suýt nữa không giữ nổi bình tĩnh, “Anh định mua nhà à?”

“Cậu nghĩ gì vậy,” Phàn Quân bật cười, “thuê nhà thôi.”

“Anh không ở đây nữa à?” Trâu Dương hỏi.

“Vốn dĩ tôi cũng chỉ là ở tạm thôi,” Phàn Quân nói, “lúc đó… cũng chẳng còn tâm trạng mà tìm nhà.”

“Giờ thì có tâm trạng rồi ha.” Trâu Dương nâng mặt anh lên bằng cả hai tay.

“Ừ.” Phàn Quân khẽ gật đầu.

“Anh đã có địa điểm cụ thể chưa?” Trâu Dương vừa nói vừa xoa xoa mặt anh.

“Có hai chỗ rồi,” Phàn Quân đáp, “cậu giúp tôi chọn một cái.”

“Được thôi.” Trâu Dương nói xong liền nghiêng người hôn nhẹ lên môi anh một cái. Rồi tay bắt đầu lần mò trên người anh, vén áo lên sờ từ eo ngược lên trên… nhưng lại chạm phải băng gạc. Cậu phải vòng tay ra sau eo, muốn ôm lấy anh, thì lại bị cánh tay trái chắn giữa hai người.

“Mẹ kiếp.” Trâu Dương loay hoay mãi cũng không tìm được tư thế ôm cho đàng hoàng, cuối cùng dứt khoát đưa tay luồn xuống thắt lưng, bóp mạnh một cái vào mông Phàn Quân.

Phàn Quân bật cười, cúi đầu cắn nhẹ một cái lên cổ cậu.

“Khoan đã, tôi nghĩ ra rồi,” Trâu Dương xoay vai anh lại nửa vòng, rồi ôm chầm lấy từ phía sau, một cái thật ôm chặt và đủ đầy khiến cả người cậu bỗng thư thái hẳn. Cậu thoải mái đến mức nhắm mắt lại, giọng khàn khàn: “Cái nẹp này bao lâu thì tháo được?”

“Một tuần là được rồi, chủ yếu là sợ kéo căng vết thương.” Phàn Quân nói.

“Ừ.” Trâu Dương khẽ hôn lên sau gáy anh, bàn tay đang đặt trên bụng cũng không kìm được mà trượt dần xuống.

“Trâu Dương.” Phàn Quân gọi tên cậu một tiếng.

“Ừm?” Bản tay của Trâu Dương vẫn không dừng lại, tiếp tục lần xuống, kéo quần anh ra rồi luồn vào bên trong.

“Cái khung cửa sổ cỡ nhỏ nhất của cửa hàng chúng ta có phải để ở kho trên tầng hai không?” Giọng của Hà Xuyên vang lên từ dưới cầu thang.

Trâu Dương giật mình, vừa mở mắt định rút tay ra thì Phàn Quân đã lập tức gạt phăng cậu ra bằng một cú ngồi xuống bất ngờ.

“Đ* má.” Trâu Dương không nhịn được liền bật cười.

“Có mấy cái đấy,” Phàn Quân bước tới cửa, “để trên mấy cái thùng bên kia kìa.”

“Thế thì tôi không lên nữa, chân bị què rồi,” Hà Xuyên đứng ở chỗ ngoặt cầu thang, nói: “Lát nữa anh xuống thì giúp tôi mang xuống nhé, tí nữa có người tới lấy. Có mấy cái vậy?”

“Bốn cái.” Phàn Quân đi tới lật mấy thùng ra xem rồi đáp, “Chính cậu cũng không biết à?”

“Tôi không biết, mấy món lặt vặt này tôi có đếm bao giờ đâu.” Hà Xuyên nói.

“Sau này mấy lời kiểu đó đừng có nói ra miệng nữa! Biết mình không đếm là được rồi,” Trâu Dương bước ra cửa, “Anh nói cho Phàn Quân biết làm gì? Lỡ mất rồi còn định đổ lên đầu anh ấy à?”

“Trời ơi,” Hà Xuyên nhìn Trâu Dương rồi bật cười, “đầu óc cậu linh hoạt quá nhỉ.”

“Anh có phải đang tính kế gài người ta không đấy?” Trâu Dương nheo mắt hỏi.

“Tôi điên chắc,” Hà Xuyên quay người xuống cầu thang, “Ngay cả khách hàng của mình tôi còn không dám gài, sao có thể gài anh ấy chứ!”

Phàn Quân lấy khung cửa sổ ra, rồi vào phòng khoác thêm áo ngoài: “Đi thôi.”

“Đúng là phải tranh thủ tìm nhà thật.” Trâu Dương khẽ nói.

“Hả? Cậu sợ cậu ta gán tội oan cho tôi à?” Phàn Quân cũng thấp giọng hỏi.

“Không đến mức đó đâu,” Trâu Dương bật cười, “Chủ yếu là… bất tiện. Vừa rồi kiểu đó dễ làm tôi sợ đến phát bệnh đấy, tôi còn nhỏ, đâu chịu nổi mấy cú hú hồn như vậy.”

“Ồ.” Phàn Quân liếc nhìn cậu một cái.

Hai căn nhà dự định xem đều nằm gần khu phố thương mại, một căn ở đầu nam, một căn ở đầu bắc, đều là căn hộ một phòng ngủ, phong cách thiết kế giống với căn hộ ở Nam Chu Bình của Phàn Quân trước đây.

“Thực ra còn vài chỗ khác cũng ổn, nhưng chỉ có hai căn này là chủ nhà cho nuôi thú cưng.” Phàn Quân nói.

“Sao anh không xem thử mấy căn hai phòng ngủ ấy?” Trâu Dương hỏi.

“Hai phòng thì ở không hết.” Phàn Quân đáp.

“Không định chừa một phòng cho tôi à?” Trâu Dương quay đầu liếc anh một cái.

“Cậu nhìn đường đi, rẽ phải,” Phàn Quân chỉ về phía trước, rồi cũng liếc nhìn cậu một cái, “Cậu đến chỗ tôi ở… ngủ phòng còn lại hả?”

“Lỡ chúng ta cãi nhau thì sao?” Trâu Dương nói.

“Thì ngủ phòng khách chứ sao,” Phàn Quân đáp, “có phải cậu chưa từng ngủ đâu.”

“Má.” Trâu Dương bật cười.

Cả hai căn nhà điều kiện đều tương đương, khoảng cách cũng gần như nhau, đều là nhà cũ, chẳng thể gọi là có hay không có trang trí nội thất.

Nhưng căn đầu tiên nằm trong hai tòa nhà liền kề, ở giữa có một sân thượng lớn, vừa nhìn thấy Trâu Dương đã cảm thấy dạ dày co thắt.

Cậu thích căn thứ hai hơn, cửa sổ phòng khách nhìn ra là những dãy nhà thấp của một ngôi làng nào đó. Dù hơi lộn xộn, nhưng tầm nhìn rộng rãi hơn, cũng có cảm giác sinh hoạt đời thường rõ rệt hơn.

“Vậy lấy căn này đi,” Phàn Quân nói, “Đã quyết định rồi thì mai sẽ chuyển đến luôn.”

“Buổi sáng ngày mai tôi còn có tiết học.” Trâu Dương nói.

“Tôi tự mình chuyển cũng được mà, đồ đạc đều ở tòa nhà cũ, nhờ mấy người lão Tứ giúp chuyển một chuyến là xong…” Phàn Quân đang nói dở thì quay sang nhìn Trâu Dương một cái.

Trâu Dương không đáp lại, cậu chỉ dựa vào bệ cửa sổ rồi nhìn chằm chằm anh.

“Chuyện này mà cũng phải để cậu giúp à?” Phàn Quân hỏi.

“Lẽ ra thì không cần,” Trâu Dương tặc lưỡi một cái “Nhưng… nói sao nhỉ, chuyện này tính là khởi đầu cho cuộc sống mới của anh đúng không? Mà tôi lại không tham gia chút nào à?”

“Vậy chờ cậu học xong rồi chuyển.” Phàn Quân nói.

Để tích cực tham gia vào cuộc sống mới của Phàn Quân, Trâu Dương vừa học xong tiết đầu liền đứng dậy đi ra ngoài.

“Này?” Lưu Văn Thụy kéo tay áo cậu lại, “Cậu đi luôn à?”

“Còn tiết nào nữa đâu.” Trâu Dương nhìn cậu ta một cái.

“Không phải vậy,” Lưu Văn Thụy mặt mày đau khổ, “Ngày mai lên lớp phải thảo luận giáo án nhóm mà! Cậu mặc kệ luôn rồi hả?”

“Tôi sẽ viết, cậu lên trình bày đi.” Trâu Dương đáp.

“Cậu viết thật không đấy? Cậu có thời gian rảnh mà viết à!” Lưu Văn Thụy vẫn túm chặt lấy cậu quyết không buông.

“Rảnh chứ.” Trâu Dương đáp gọn lỏn, “Tôi đã bao giờ hại cậu chưa?”

“Trước kia thì chưa, nhưng trước kia cậu cũng có yêu đương gì đâu,” Lưu Văn Thụy nói, “giờ thì tôi hơi lo đấy.”

“Tối tôi sẽ gửi cho cậu.” Châu Đề nói.

“Cậu nói đấy nhá,” Lưu Văn Thụy chỉ tay vào cậu, “chính miệng cậu nói đấy.”

“Ừ là tôi nói.” Trâu Dương vỗ nhẹ vào tay cậu ta, “Cậu yên tâm đi.”

Những nơi như Nam Chu Bình có một điểm tốt, chính là tìm người giúp đỡ rất dễ.

Đống đồ trong phòng ngủ cũ của Phàn Quân, nào là thiết bị tập gym, giá sách, bàn ghế các kiểu, gom lại cũng chẳng nhiều nhặn gì. Ngoài lão Tứ, còn có bảy tám người hàng xóm cùng đến giúp chuyển.

Trâu Dương và Phàn Quân về cơ bản chỉ đứng bên cạnh… xem là chính.

Mẹ đang đứng trong bếp, từ cửa sổ nhìn ra ngoài quan sát hai người.

Trâu Dương có hơi ngượng ngùng, nhưng cậu đứng một lúc rồi vẫn quyết định bước vào bếp.

“Mẹ.” Cậu đi đến bên cạnh bà.

“Hai đứa… có phải là định dọn về ở chung không?” Mẹ cậu khẽ hỏi.

“Không phải đâu mẹ,” Trâu Dương vội vàng phủ nhận, “Chỗ đó xa lắm, con đi học cũng không tiện.”

“Cũng không biết là vì sao nữa,” Mẹ cúi đầu rồi khẽ thở dài, “Trước đây hai mẹ con chúng ta cũng không phải lúc nào cũng gặp được nhau, nhưng giờ thì cứ luôn cảm thấy…”

Trâu Dương không nói gì, chỉ lặng lẽ nghe mẹ nói tiếp.

“Con lớn rồi, sắp rời khỏi mẹ,” Mẹ nói, “con phải sống cuộc đời của riêng con rồi.”

Trâu Dương vòng tay ôm lấy vai mẹ, cậu hiểu rõ cảm giác này của bà là gì.

Ba cậu đã rời đi, sống cuộc đời của riêng mình. Mẹ cũng đã rời đi, sống cuộc đời của riêng bà.

Cảm giác ấy có lẽ không hoàn toàn giống nhau, nhưng cùng một nỗi trống trải ấy đã quấn lấy cậu suốt nhiều năm.

Cậu không biết phải an ủi mẹ thế nào. Bởi chính cậu, cũng chỉ vì có Phàn Quân bên cạnh, mới cảm thấy được những khoảng trống từng thiếu hụt ấy được lấp đầy từng một chút.

“Con cái thì phải lớn lên mà,” Trâu Dương ôm lấy mẹ, nhẹ nhàng đung đưa bà một chút, “Con chỉ là đã lớn thôi.”

“Ừ.” Mẹ cậu khẽ gật đầu.

“Đợi con làm xong việc thì sẽ về ăn cơm với mẹ,” Trâu Dương nói, “Con muốn ăn món đậu hũ hầm do mẹ làm.”

“Được, mẹ nấu cho con ăn.” Mẹ mỉm cười, nghĩ một chút rồi vỗ nhẹ lên tay cậu, “À đúng rồi, suýt nữa quên không hỏi con, tháng này con đã đi lấy tiền sinh hoạt chưa?”

“À đúng rồi,” Trâu Dương lúc này mới sực nhớ ra, “Con cứ tưởng ba sẽ chuyển khoản trực tiếp cho con. Con cũng đã nói rõ rồi, từ giờ con đến lấy là hai người cùng đi. Ông ấy không muốn nhìn thì cứ chuyển khoản là xong.”

“Ông ấy sẽ không làm vậy đâu, cái tính đó…” Mẹ nhíu mày, “Con càng không nhún nhường, ông ấy càng muốn ép con.”

“Không sao đâu ạ,” Trâu Dương nói, “Vậy thì con đến đó một chuyến cũng được. Mà… ông ấy gọi cho mẹ rồi ạ?”

“Gọi rồi.” Vẻ mặt của mẹ đầy khó chịu, “Cũng chẳng nói gì cụ thể, cứ kiểu tức tối vô cớ, gọi đến trút giận lên mẹ cho bõ ghét vậy.”

“Vậy ạ,” Trâu Dương nhếch mép cười, “Vậy để vài hôm nữa con qua gặp ông ấy.”

“Con đừng có gây chuyện đấy,” Mẹ quay sang nhìn cậu, giọng nghiêm lại, “Hồi trước con đi một mình thì thôi, giờ còn kéo cả Phàn Quân theo.”

“Phàn Quân chín chắn mà, chính mẹ nói đấy thôi.” Trâu Dương đáp.

“Cậu ấy không hề chín chắn! Mẹ phát hiện ra rồi, cứ ở cạnh con là cậu ấy không còn chín chắn nữa, đến mức đi đập xe vì con luôn đó!” Mẹ càng nói càng lo, “Hai đứa đừng có mà đến đó đánh người thật đấy nhé!”

Châu Đề bật cười khẽ mà không nói gì, cậu chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ về phía Phàn Quân.

Dường như cảm nhận được ánh mắt ấy, Phàn Quân cũng quay đầu nhìn lại.

Trâu Dương bĩu môi, làm động tác hôn gió qua khoảng không.

Phàn Quân lập tức trợn to mắt, ngạc nhiên thấy rõ.

Trâu Dương không nhịn được, liền bật cười thành tiếng.

Phàn Quân vội vã quay đầu đi chỗ khác, tai đỏ bừng.

Mẹ ngẩng đầu lên nhìn cậu, vẻ mặt đầy nghi ngờ: “Làm gì vậy?”

“Không có gì đâu ạ.” Trâu Dương hắng giọng, giả vờ nghiêm túc lại.

“Thôi được rồi,” Mẹ đẩy nhẹ cậu một cái, “Ra ngoài đi, con đứng đây mẹ nhìn thấy là bực mình.”

“Vâng.” Trâu Dương bật cười, cậu buông mẹ ra rồi bước ra khỏi bếp, đi thẳng đến bên cạnh Phàn Quân.

“Cậu bị gì đấy hả?” Phàn Quân liếc nhìn cậu một cái.

“Anh thích không?” Trâu Dương không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh, mà tiếp tục hỏi.

“Thích.”

Chương 83

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *