Chương 93
Cơn sốt của Trâu Dương vẫn chưa thuyên giảm, mỗi tấc da thịt dưới lòng bàn tay của Phàn Quân đều nóng rực, hơi thở hỗn loạn mang theo sức nóng như thiêu đốt, nhanh chóng thiêu cháy nốt chút do dự cuối cùng trong anh.
Đây là một cảm giác hoàn toàn khác biệt so với thường ngày.
Mỗi cái chạm nhẹ mà anh đặt lên người Trâu Dương, đều như thêm một nắm củi vào ngọn lửa đang rực cháy.
Khoé môi, hàm răng.
Mỗi cú cắn đều sâu và dùng rất nhiều lực.
Mang theo một chút cảm giác tội lỗi giấu dưới cơn hưng phấn, từ cổ họng của Trâu Dương trở xuống, trên làn da phập phồng của cậu để lại một chuỗi dấu ấn đỏ như bị thiêu đốt…
Anh hôn dọc một đường trở về bên cổ Trâu Dương, rồi dừng lại ở vùng da dưới đó mạch đập đang rung lên nhè nhẹ.
Tai phải của anh áp sát vào hơi thở của Trâu Dương, anh nhắm mắt lại, có phần tham lam mà chậm rãi cảm nhận từng chút từng chút hơi thở gấp gáp của cậu ấy.
Nhịp thở của cậu ấy lúc thì trầm thấp, lúc lại dồn dập, thăng trầm theo từng nhịp điệu của anh.
Như những chiếc lá nhỏ rơi trên mặt hồ, chỉ cần một cái chạm nhẹ là những gợn sóng lan tỏa dần dần vào tận sâu trong cơ thể.
“Anh đang…” Giọng nói khàn khàn của Trâu Dương thều thào vang lên giữa những hơi thở gấp gáp, âm cuối còn hơi run run, “Nghe à?”
Âm thanh ấy như mang theo lửa, xuyên thấu màng nhĩ, đốt cháy tận trong huyết quản, rồi theo nhịp tim sục sôi lan tỏa khắp cơ thể anh.
“Ừ.” Phàn Quân đáp lại một tiếng.
Cánh tay của Trâu Dương quàng vòng ra sau vai anh, rồi từ từ ôm chặt lại.
Từng phút từng phút tiến gần hơn, từng tấc từng tấc căng thẳng hơn…
Phàn Quân nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên, đôi môi khẽ chạm vào khuỷu tay của cậu.
Rồi anh nhẹ nhàng buông cánh tay của cậu ra, chầm chậm đứng thẳng người lên, nụ hôn tiếp tục lướt nhẹ xuống phía bên trong cổ tay ấy.
Khi hơi thở ấm áp ấy rời đi, Trâu Dương cảm nhận được một chút lạnh lẽo pha lẫn cảm giác trống trải bên trong cơ thể.
Cậu đưa tay tìm về phía Phàn Quân, đầu ngón tay lướt nhẹ qua ngực anh.
“Tôi lạnh…”
Phàn Quân không lên tiếng, anh chỉ nhẹ nhàng để lòng bàn tay áp lại vào bên hông cậu, rồi từ eo trượt dần xuống đến chân…
Một nụ hôn nhẹ đặt lên mắt cá chân của cậu.
Một cảm giác chưa từng có tựa như một bông pháo hoa nhỏ bùng nổ, những tia lửa theo dây thần kinh bắn tung tóe lên trên, khiến hơi thở của cậu như bị ngắt quãng trong giây lát.
Cậu nghe thấy tiếng thở dài rất nhẹ của chính mình.
Phàn Quân mở ngăn kéo trên bàn ở đầu giường ra.
Cậu có thể nghe rõ từng động tác của Phàn Quân trong nhịp tim của chính mình: tiếng xé bao bì, tiếng vặn mở nắp chai…
Hơi thở lạnh lẽo của Phàn Quân phả lên mặt cậu, cùng với những ngón tay gần như siết chặt vào phần eo của cậu.
Cậu theo bản năng muốn khom người lại, cố gắng tránh né, nhưng lại bị Phàn Quân giữ chặt bả vai.
“Thả lỏng.”
“Tôi… tôi…” Trâu Dương không biết mình muốn nói gì, ý thức trong cậu dao động giữa mơ màng và tỉnh táo.
Nhưng chỉ ngay khoảnh khắc sau, lòng bàn tay của Phàn Quân đã che kín lời chưa kịp thốt ra của cậu.
Ngay cả thở của cậu cũng bị ngưng lại cùng lúc.
Nỗi đau như một chất xúc tác thổi bùng lên ngọn lửa vô tận.
Khát khao cháy bỏng từ đáy lòng đã thiêu đốt máu thịt, lan sang tận dây thần kinh. Ngọn lửa ấy như nhảy múa trên làn da, nuốt chửng mọi thứ vào vực sâu sa đọa.
“Trâu Dương…” Giọng nói của Phàn Quân vang lên từ giữa những hơi thở gấp gáp hỗn loạn bên tai cậu.
“Ừ?” Trâu Dương khẽ đáp, giọng cậu thoáng run nhẹ.
Phàn Quân cắn nhẹ vào dái tai cậu: “Gọi tên của tôi đi.”
“Phàn Quân.” Trâu Dương khẽ thốt lên, đầu ngón tay của cậu đã ấn sâu vào khoảng giữa xương bả vai của đối phương.
“Gọi lại một lần nữa đi.” Phàn Quân cúi đầu cắn vào vai cậu, đầu lưỡi chạm phải làn da nóng bỏng của cậu.
“Quân… tử…” Giọng nói của Trâu Dương dần nhỏ đi, chỉ còn lại hơi thở run rẩy.
“Gọi nữa đi.” Phàn Quân áp tai phải vào môi cậu.
“Ca ca.”
Lần này Phàn Quân không nói thêm lời nào nữa.
Mọi thứ cảm xúc đều được trút hết trong cuộc quấn quýt lặng thầm này…
Bầu trời ngoài cửa sổ đã tối, ánh đèn đường vừa bật lên hắt sáng lên trần nhà trong phòng ngủ.
Trâu Dương nằm yên trên giường, cậu nhìn quầng sáng mờ nhạt không ngừng xoay tròn rồi từ từ lan rộng ra bên ngoài.
Tiếng ù trong tai cậu đã kéo dài mấy phút mà vẫn chưa tan đi.
“Có muốn bật đèn không?” Phàn Quân nghiêng người ôm lấy cậu, đầu mũi khẽ cọ vào vành tai cậu.
“Không,” Trâu Dương khép mắt lại rồi khẽ nói, “Anh nhìn vẫn chưa đủ sao?”
Phàn Quân chỉ khẽ cười mà không nói gì.
“Tôi đói quá,” Trâu Dương khẽ nói.
“Cậu muốn ăn gì?” Phàn Quân hỏi, “Để tôi đặt đồ ăn bên ngoài.”
“Không biết nữa,” Trâu Dương đáp, “Món mặn là được.”
“Được,” Phàn Quân với tay lấy điện thoại, tay kia vẫn ôm lấy cậu, đầu ngón tay lướt nhẹ trên màn hình ngay sát mặt cậu, “Ăn mì đi, một phần nhỏ mì thịt kho.”
“Sao lại là phần nhỏ?” Trâu Dương hỏi ngược lại anh.
“Vì trưa nay cậu đã ăn rất nhiều các món sẽ bị ‘Lữ Trạch truy sát’ rồi,” Phàn Quân nói, “Lúc này đã muộn rồi, cũng không nên cho cậu ăn thêm tinh bột nữa…”
“Tôi biết rồi, huấn luyện viên Phàn.” Trâu Dương nói.
Sau khi đặt xong món ăn, Phàn Quân lại vứt điện thoại sang một bên rồi khẽ chạm nhẹ vào hõm vai cậu: “Có đi tắm không?”
“Có.” Trâu Dương mở mắt ra.
“Để tôi ôm…” Phàn Quân cũng ngồi dậy.
“Không, không không,” Trâu Dương cũng ngồi dậy theo, “Tôi tự đi được.”
Nhưng chẳng bao lâu sau, cậu phát hiện mình vẫn rất chóng mặt, theo cơn choáng cậu lại ngã ngửa trở lại lên giường.
“Tôi không có ý đó đâu,” Phàn Quân cười nói, “Cậu không phải vẫn đang sốt và chóng mặt sao.”
“Tôi hình như… tôi cảm thấy…” Trâu Dương quay đầu nhìn anh, “Mình không sốt nữa rồi thì phải?”
Phàn Quân vòng tay ôm lấy gáy cậu, nghiêng người lại hôn nhẹ lên trán để cảm nhận nhiệt độ của cậu, rồi nói: “Có vẻ như không còn sốt như lúc nãy nữa…”
Anh dừng lại hai giây, khẽ ho một tiếng rồi nói: “Nóng thật đấy.”
Trâu Dương nhìn anh, cậu nheo mắt lại một chút, giọng nói vẫn còn khàn khàn pha chút ngái ngủ: “Anh đang nghĩ gì vậy hả?”
“Lúc này tôi…” Phàn Quân lại khẽ ho một tiếng, “còn có thể nghĩ gì nữa chứ?”
Trâu Dương không nói gì, một lúc sau cậu mới bật cười: “Mẹ nó.”
“Cậu có muốn tôi lôi cậu đi tắm không?” Phàn Quân ôm chặt lấy cậu, “Nếu bây giờ không muốn tắm thì đắp thêm cái gì đi, đừng để cảm lạnh nữa…”
“Tắm,” Trâu Dương nói, “Tôi bắt đầu cảm thấy nóng rồi, chắc chắn là đã hạ sốt rồi.”
“Vậy đi thôi.” Phàn Quân kéo cậu dậy khỏi giường rồi ôm lấy từ phía sau, nửa đẩy nửa dìu đưa cậu vào phòng tắm.
Nước nóng từ vòi sen phun ra, Trâu Dương đưa tay ra thử nhiệt độ: “Cho nóng thêm chút nữa đi.”
“Vẫn chưa đủ à?” Phàn Quân cũng đưa tay ra thử nước.
“Tôi lạnh mà.” Giọng Trâu Dương vẫn còn hơi khàn, mang theo một chút gợi cảm khiến người ta khẽ rung động trong lòng.
“Vừa rồi cậu còn nói là bắt đầu thấy nóng rồi mà…” Phàn Quân điều chỉnh nhiệt độ nước cao lên hơn.
Khi anh đang định ra khỏi phòng tắm thì Trâu Dương chống tay lên tường, bỗng chốc nghiêng đầu nói: “Cùng nhau đi.”
“Được.” Phàn Quân đưa tay đóng cửa phòng tắm lại.
đm c chương cháy hơn lửa chùa!!!!