Hời Hợt – Chương 91

Chương 91

Khu thương mại với các cửa tiệm đã đóng cửa yên tĩnh hơn nhiều so với Nam Chu Bình, con phố vắng lặng không một bóng người, những tòa nhà trống không, yên tĩnh đến mức anh lờ mờ nghe được tiếng lách cách khe khẽ phát ra từ móng vuốt nhỏ của Tiểu Bạch gõ lên mặt đường lát đá xanh.

Tuy nhiên, đèn đường ở đây rất nhiều và cũng sáng hơn hẳn. Khi anh dắt Tiểu Bạch băng qua đường quay về, bóng của họ dưới đất kéo dài rồi lại thu ngắn với tốc độ nhanh hơn nhiều, và cũng rõ ràng hơn hẳn.

Không biết có phải vì phản ứng của Trâu Dương hôm nay trên đường hay không, mà lúc này trong lòng anh thỉnh thoảng lại vụt qua một tia căng thẳng.

Mặc dù có thể nhanh chóng bình tĩnh lại, nhưng so với thường ngày thì tần suất như vậy thật sự hiếm thấy.

Anh bấm mạnh vào ngón cái tay trái, để cơn đau kéo mình trở về với thực tại.

Một đêm khuya muộn an toàn, không có nguy hiểm, bình thường như bao đêm khác, ngoài đầu ngón tay hơi đau một chút, thì mọi thứ đều ổn.

Tối nay anh dành cả buổi để luyện tập gõ đường nét, Tiểu Long không cho anh bắt tay vào chế tác ngay mà bắt anh luyện trước trên vật liệu phế. Do độ cứng của nguyên liệu nên lực tay phải khi dùng búa không được quá nhẹ, kết quả là cả tối anh đập trúng tay mấy lần, ngón tay bầm tím hết cả.

Công việc này khó hơn anh tưởng, đừng nói là bây giờ tay trái còn chưa đủ vững, dù là trước kia, anh cũng phải luyện mấy ngày mới thật sự làm quen được.

Về đến nhà, tắm rửa xong và ngã người xuống ghế sofa, Phàn Quân cầm điện thoại lên nhìn giờ, vậy mà lúc này đã quá mười hai giờ rồi.

Cả buổi tối Trâu Dương không nhắn tin cho anh, đoán chừng là vẫn đang trò chuyện với chị San.

【Phàn】: Ngủ ngon.

Gửi tin nhắn xong, anh đặt điện thoại xuống và chuẩn bị đi ngủ. Ngày mai còn phải đến bệnh viện, với tình hình ngủ nghỉ của Trâu Dương, anh đoán mình sẽ phải qua đón người trước.

Anh ngáp một cái, lúc đứng dậy thuận tay gấp lại chiếc chăn lông nhỏ vắt trên sofa, nhưng khi đặt nó trở lại ghế, động tác của anh khựng lại trong thoáng chốc, nhưng chỉ chừng chưa tới một giây.

Chuyện xảy ra ở chỗ này tối hôm qua, trong khoảnh khắc chưa đến một giây ấy, tất cả đồng loạt ùa về trong đầu anh.

Trong khoảnh khắc này, ngay cả hơi thở cũng trở nên gấp gáp đôi chút.

Anh đặt lại chiếc chăn lông nhỏ, khẽ hắng giọng, rồi tắt đèn và quay người bước nhanh về phòng ngủ.

Trước đó khi Trâu Dương ngủ lại ở chỗ của anh, anh luôn nghĩ rằng bên cạnh có người thì chắc mình sẽ khó ngủ, cảm thấy rất gò bó và khó chịu.

Nhưng lúc này, khi Trâu Dương không còn nằm cạnh nữa, anh lại cảm thấy khó ngủ không kém.

Rõ ràng là hai người bọn họ tổng cộng cũng chẳng ngủ cùng nhau được mấy lần.

Phàn Quân thở dài một hơi, kéo chăn đắp lên người rồi nhắm mắt lại.

Ban đêm có gặp ác mộng không?

Có, nhưng thật sự là rất hiếm.

Giấc ngủ của anh vốn luôn rất nông, trong tình trạng như vậy thì vốn dĩ cũng khó mà mơ mộng gì.

Hôm nay cũng vậy, Tiểu Bạch cả đêm đi lòng vòng trong phòng ngủ hai lần, Đại Hắc thì lần lượt nằm giữa hai chiếc gối, đầu giường rồi đến cuối giường, mỗi chỗ ngủ một chút, suốt quá trình đều phát ra tiếng khò khè… tất cả những điều đó anh đều biết rõ.

Bên ngoài cửa sổ, đúng 4 giờ 30 phút sẽ vang lên tiếng nhân viên vệ sinh quét dọn đường phố.

Sau đó âm thanh bắt đầu nhiều lên: xe đẩy bán bữa sáng đi qua, ô tô chạy ngang, xe điện công cộng bóp còi, gà gáy, chó sủa.

Lúc này, anh bắt đầu nghe không rõ nữa, cũng khó phân biệt được âm thanh cụ thể là gì.

Đó cũng chính là lúc anh nên tỉnh dậy.

Buổi sáng anh vẫn tỉnh dậy đúng giờ trên chiếc giường chỉ có một mình. Tiểu Bạch đã ngồi chờ sẵn bên cửa phòng ngủ.

Phàn Quân cầm điện thoại lên nhìn trước, không ngờ Trâu Dương vậy mà cả đêm không nhắn lại tin nào cho anh.

Một người lắm lời như thế, mà cả đêm không “be” một câu nào.

Không biết có phải là mải nói chuyện với chị San đến khuya quá không.

Làm xong một lượt những việc cần làm buổi sáng, anh liếc nhìn đồng hồ thấy cũng gần đến giờ rồi.

Anh gửi cho Trâu Dương một tin nhắn:

【Phàn】: Dậy chưa?

Nhưng Trâu Dương không trả lời lại. Anh thở dài một hơi, rồi dắt Tiểu Bạch ra khỏi nhà, trước tiên đưa chú chó đến cửa tiệm.

Tiểu Bạch khá thích nằm dài trong tiệm, dù đôi khi đông khách quá thì nó phải ra sau vườn.

Từ nhỏ đến lớn, nó mỗi ngày hoặc là ở sân sau của võ quán cũ, hoặc ở quầy lễ tân của võ quán mới, hoặc được Dung Dung dắt sang cửa hàng bên cạnh chơi, nên nó đã quen với kiểu sống mỗi ngày đều được người ta nhìn ngắm và xoa đầu như thế này rồi.

Vừa mới mở cửa tiệm và lau dọn bàn ghế xong, Hà Lục đã cưỡi chiếc xe điện nhỏ của cô ấy đến trước cửa: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng, hôm nay sao cô lại sang đây?” Phàn Quân hỏi, “Cửa tiệm phù thủy của cô không cần trông à?”

“Các anh có thể thôi đi được không? Hà Xuyên thì gọi là tiệm bà đồng, đến lượt anh lại gọi là tiệm phù thủy,” Hà Lục thở dài, “Hôm nay anh không phải đi bệnh viện sao? Tôi sang đây nghỉ một lúc, bên kia bận rộn quá.”

“Buôn bán tốt đến vậy à?” Phàn Quân có hơi bất ngờ.

“Người mua đồ thì cũng bình thường thôi, chủ yếu là mấy người nhờ xem vận số thì nhiều,” Hà Lục khoát tay, “Bây giờ người ta sống vất vả quá, lúc không thấy hy vọng thì phải tìm nguyên nhân từ bên ngoài chứ, chẳng lẽ lại nhận hết là do mình không có năng lực sao.”

“Ồ.” Phàn Quân mỉm cười.

“Hôm nay anh phải đi bệnh viện đúng không?” Hà Lục hỏi, “Hôm qua Hà Xuyên có nói với tôi rồi.”

“Ừ, chiều tôi về.” Phàn Quân đáp.

“Anh đi đi, có tôi ở đây rồi.” Hà Lục duỗi người một cái rồi gọi to: “Tiểu Bạch! Chào buổi sáng nhé!”

Tiểu Bạch đứng bên cửa sân sau sủa lên một tiếng để đáp lại, bởi vì cả hai anh em Hà Xuyên đều có chút sợ chó, nên nó không lại gần để được xoa đầu.

Trâu Dương vẫn chưa trả lời tin nhắn của anh, Phàn Quân ngồi lên xe rồi trực tiếp gọi điện cho cậu ấy.

Bên kia điện thoại cứ đổ chuông mãi, nhưng không ai bắt máy.

Phàn Quân bỗng cảm thấy bất an, do dự một lúc rồi anh lại gọi cho chị San.

Chị San thì bắt máy rất nhanh: “A lô? Quân tử à?”

“Chị San, là em đây,” Phàn Quân rất hiếm khi gọi điện cho chị San, mà lần này lại gọi chỉ để hỏi tình hình của Trâu Dương nên cảm thấy khá lúng túng, “À… em vừa gọi cho Trâu Dương mà cậu ấy không nghe máy, cậu ấy… vẫn đang ở nhà chứ ạ?”

“Thằng bé vẫn ở nhà mà,” Chị San nói, “Hôm qua về đến nơi, hai mẹ con chị trò chuyện một lúc là nó đi ngủ rồi. Sáng nay chị ra ngoài thì nó vẫn còn đang ngủ. Giờ chắc vẫn đang ngủ tiếp đấy.”

“Cậu ấy không sao chứ ạ?” Phàn Quân vẫn chưa yên tâm, lại hỏi xác nhận thêm một lần nữa.

“Không sao đâu, chỉ là vừa giận vừa… hơi hoảng sợ một chút thôi, dù sao cũng là bố ruột của thằng bé, lại bị thương nặng như thế,” Chị San thở dài một hơi: “Dạo gần đây cũng chẳng hiểu làm sao nữa, hễ xảy ra chuyện là toàn mấy chuyện lớn thế này…”

Phàn Quân một mực giữ im lặng, anh nhất thời không biết nên nói gì.

“À, nếu em cần tìm nó thì cứ gọi lại đi, gọi mấy lần cũng được,” Chị San lại nói, “Buổi sáng mà không có việc gì thì nó chắc chắn không tự dậy nổi đâu.”

“Vâng ạ.” Phàn Quân đáp lại một tiếng.

Dù là vì lý do gì khiến Trâu Dương ngủ say đến vậy, thì chất lượng giấc ngủ của cậu ấy đúng là khiến người ta có chút ghen tị.

Phàn Quân gọi liền mấy cuộc, chắc cũng phải đến mười cuộc điện thoại nhưng bên kia vẫn không có ai bắt máy.

Buổi sáng anh đã đặt lịch hẹn với bác sĩ, nên đành vừa đến bệnh viện vừa tiếp tục gọi điện cho Trâu Dương.

Nhưng mãi đến khi anh làm xong đủ loại kiểm tra, lại đến khoa phục hồi chức năng thể thao nói chuyện với bác sĩ, xác nhận rằng tình trạng hồi phục hiện tại đã khá hơn nhiều so với trước, thì điện thoại của Trâu Dương vẫn không ai bắt máy.

Phàn Quân biết, trên lý thuyết mà nói thì hiện giờ Trâu Dương đang ở nhà mình, mà nhà cậu ấy lại nằm trong một khu chung cư phải nhận diện khuôn mặt mới lên được thang máy, đó là một môi trường tuyệt đối an toàn.

Hơn nữa, khi chị San rời khỏi nhà thì Trâu Dương cũng không có biểu hiện gì bất thường, mà từ lúc chị ấy đi đến giờ cũng chỉ mới vài tiếng đồng hồ.

Thế nhưng anh vẫn bất chợt thấy hoảng hốt, gần như không suy nghĩ gì mà lập tức phóng xe thẳng đến dưới nhà của Trâu Dương.

Nhưng ngay sau đó anh lại cảm thấy bối rối, không biết phải xử lý thế nào.

Gọi điện cho chị San thật sự khiến anh thấy ngại ngùng, cảm giác cũng có chút kỳ quặc, sợ rằng lại khiến chị ấy vô tình cũng trở nên lo lắng một cách vô cớ.

Cuối cùng anh mở cửa sổ trò chuyện trống của Lưu Văn Thuỵ, rồi gọi một cuộc gọi thoại cho cậu ấy

“Phàn Quân?” Giọng của Lưu Văn Thuỵ bên kia nghe rất ngạc nhiên, “Chuyện gì vậy? Có phải Trâu Dương gặp chuyện gì không?”

“Không không không, mẹ cậu ấy nói là cậu ấy đang ngủ,” Phàn Quân vội vàng đáp, “Nhưng tôi… gọi điện cho cậu ấy mà cậu ấy cứ luôn không nghe máy…”

“Cậu ấy đang ngủ thì không nghe điện thoại cũng bình thường…” Lưu Văn Thuỵ thở phào nhẹ nhõm.

“Tôi đã gọi từ hơn bảy giờ đến giờ rồi…” Phàn Quân nói.

“Vậy thì hơi bất thường rồi!” Giọng Lưu Văn Thuỵ lại cao hơn, “Buổi sáng đi tiểu cũng phải tỉnh dậy một lần chứ! Anh có nói với mẹ cậu ấy chưa?”

“Vẫn chưa, tôi sợ làm chị ấy hoảng,” Phàn Quân liếc nhìn bảo vệ khu chung cư đang đi qua gần đó, “Tôi đang đứng dưới nhà cậu ấy, cậu có biết không…”

“Sợ làm dì ấy hoảng à? Dì ấy chắc không nhát thế đâu,” Lưu Văn Thuỵ có hơi ngạc nhiên, có lẽ là chưa biết chuyện xảy ra với bố của Trâu Dương, nhưng cậu ta cũng không hỏi thêm gì, “Không sao đâu, để tôi gọi điện cho dì ấy, tôi sẽ nói là tôi tìm Trâu Dương và nhờ bảo vệ mở cửa. Anh chờ một chút, nếu ai hỏi thì cứ nói là anh là Lưu Văn Thuỵ nhé.”

“Cái…?” Phàn Quân còn chưa kịp nói hết câu thì đầu dây bên kia đã cúp máy.

Vài phút sau, hai bảo vệ mặc đồng phục lái chiếc xe điện bốn bánh đến gần, một người tiến lại hỏi: “Xin hỏi anh đến để tìm người ạ?”

“…Vâng.” Phàn Quân vội vàng gật đầu.

“Xin hỏi anh tên là gì?” Người kia hỏi tiếp.

“Lưu… Văn Thuỵ.” Phàn Quân đành phải trả lời theo kế hoạch của Lưu Văn Thuỵ.

“Bành San, có phải là cậu ấy không?” Người đó giơ điện thoại lên, hướng về phía mặt Phàn Quân, “Là Lưu Văn Thuỵ đây ạ.”

“À?” Tiếng chị San vang lên qua điện thoại.

Trong khoảnh khắc đó, Phàn Quân chỉ muốn lao đến cướp lấy điện thoại và làm bảo vệ bất tỉnh ngay lập tức. Từ lúc Lưu Văn Thuỵ nói sẽ gọi chị San, anh đã cảm thấy hơi bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Quân tử à,” Giọng chị San vang lên lần nữa, “Để bọn họ đưa em lên mở cửa nhé… Phiền các anh dẫn cậu ấy lên giúp tôi.”

“Được rồi.” Người bảo vệ cúp máy.

Lúc này anh cũng không còn bận tâm đến sự ngại ngùng nữa, theo chân bảo vệ lên thang máy đi lên tầng trên. Bảo vệ dùng chìa khóa dự phòng của nhà Trâu Dương để mở cửa.

Trong nhà rất yên tĩnh, đèn cũng đã tắt hết.

Sau khi bảo vệ rời đi, Phàn Quân đóng cửa lại rồi mới hạ giọng gọi: “Trâu Dương?”

Không có ai trả lời.

Anh chưa từng đến nhà Trâu Dương, cũng không biết phòng ngủ của cậu ấy ở đâu, nên sau khi cởi giày, anh lén lút đi tới trước cánh cửa đóng kín, như thể đang làm việc trộm cắp vậy.

Muốn nghe chút động tĩnh, nhưng không biết là tai anh có vấn đề hay thật sự không có âm thanh, tóm lại là anh chẳng nghe thấy gì cả.

Cuối cùng, anh nghiến răng một cái rồi vặn mở chốt cửa.

Ngay khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, anh đã chắc chắn đây là phòng của Trâu Dương.

Anh ngửi thấy mùi hương thuộc về Trâu Dương, đó là một thứ mùi thơm dễ chịu được hòa quyện từ nước giặt, dầu gội, sữa tắm và chính cơ thể của cậu ấy.

Đèn trong phòng đã tắt, rèm cũng kéo nên không gian rất tối, nhưng chỉ trong chớp mắt anh đã thấy Trâu Dương đang ôm gối ngủ trên giường.

Anh bất chợt thở phào nhẹ nhõm, trông cậu ấy quả thật là đang ngủ.

“Trâu Dương?” Anh gọi một tiếng, tay lần mò bên tường một lúc lâu, sờ được công tắc rồi bật đèn lên.

“Trâu Dương, cậu đúng là thần ngủ đấy.” Phàn Quân bước đến bên cạnh giường rồi cúi người nhìn, đồng thời anh cảm nhận được một luồng hơi nóng.

Anh sững lại một chút, nhanh chóng đưa tay khẽ chạm vào mặt cậu, sau đó lập tức lật tung chăn của Trâu Dương rồi vỗ vỗ vào mặt cậu: “Trâu Dương!”

Người Trâu Dương nóng rực, sau khi lật chăn ra còn thấy mặt cậu cũng đỏ bừng hết lên.

“Hử?” Trâu Dương cuối cùng cũng phát ra một âm thanh rất nhỏ, cậu nghiêng đầu đi rồi đưa tay lên che mắt.

“Là tôi, Phàn Quân đây.” Phàn Quân lại nắm chặt tay cậu, vẫn là một cảm giác nóng rực. “Cậu bị sốt rồi!”

“Phàn Quân?” Giọng nói của Trâu Dương đầy mơ hồ, “Tôi… vẫn chưa về nhà sao?”

“Cậu vẫn đang ở nhà mà, là tôi đến đây tìm cậu.” Phàn Quân kéo nhẹ cổ tay cậu, “Có dậy được không? Cậu phải đến bệnh viện ngay lập tức.”

“Anh đặt lịch kiểm tra sức khoẻ lúc mấy giờ vậy…?” Trâu Dương chống tay lên giường rồi ngồi dậy.

“Tôi từ bệnh viện về rồi,” Phàn Quân nâng cằm cậu lên, “Bây giờ đến lượt cậu phải đi bệnh viện, cậu đang sốt rồi, cả người nóng hầm hập đây này.”

“Cái quái gì vậy?” Trâu Dương cuối cùng cũng dần tỉnh táo, ngẩng đầu nhìn anh, “Sao anh lại chạy đến nhà tôi vậy?”

“Tôi đã gọi cho cậu một nghìn tám trăm cuộc mà cậu không nghe máy,” Phàn Quân nói, “Tôi sợ cậu xảy ra chuyện nên mới chạy đến đây.”

“Mấy giờ rồi?” Trâu Dương với lấy kính ở cạnh gối đeo lên, vừa mò điện thoại vừa lẩm bẩm: “Trời ạ, sao tôi lại cảm thấy choáng thế này…”

“Cậu đang sốt mà, có nghe hiểu không hả?” Phàn Quân chạm vào trán cậu, cảm giác như cậu sốt đến mức đầu óc hơi lơ mơ, “Nhà cậu có nhiệt kế không?”

“Trong ngăn kéo dưới bàn trà ở phòng khách có một hộp đựng thuốc…” Trâu Dương nói.

Phàn Quân không đợi cậu nói xong đã bước ra ngoài, tìm thấy nhiệt kế trong hộp thuốc rồi quay lại phòng ngủ, thì thấy Trâu Dương lại ngả người xuống gối.

Anh lắc vài cái cho nhiệt kế hạ xuống, kéo tay Trâu Dương lên rồi nhét nhiệt kế vào: “Có khó chịu lắm không?”

“Không khó chịu,” Trâu Dương nhắm mắt lại, “Chỉ thấy hơi choáng thôi.”

“Để đo thử xem cậu sốt bao nhiêu độ đã,” Phàn Quân quỳ bên cạnh giường, chống tay lên thành giường nhìn cậu, “Sao cậu bị sốt mà không nói với chị San một tiếng? Tối qua cậu đã sốt rồi đúng không?”

“Tôi chỉ cảm thấy buồn ngủ thôi, cũng không thấy có gì khác cả.” Trâu Dương nói xong lại nhíu mày, “Sao tôi có thể bị sốt được chứ, hồi tôi nằm viện với vết thương nặng thế còn chẳng sốt bao giờ…”

“Có lẽ là do chuyện của bố cậu làm cậu căng thẳng quá thôi.”

Phàn Quân không dám nói ra, anh chỉ đưa tay tháo chiếc kính đang bị lệch trên sống mũi cậu rồi đặt lên tủ đầu giường.

“Chết tiệt.” Trâu Dương đột nhiên mở bừng mắt.

“Hả?” Phàn Quân vội vàng ghé sát lại.

“Tôi bị sốt á?” Trâu Dương trừng mắt nhìn anh, ánh mắt rõ ràng hơi mất tiêu cự, “Chẳng phải người nên bị sốt là anh mới đúng sao…?”

“Tại sao tôi phải bị sốt chứ?” Phàn Quân cũng không hiểu, “Còn “nên” là sao hả?”

“Thì chẳng phải đều như vậy à, bị… cái đó rồi mới sốt chứ.” Trâu Dương nói.

Phàn Quân sững người gần mười giây mới hiểu ra cậu đang nói gì: “Hả?”

“Mẹ kiếp,” Trâu Dương lật người nằm ngửa ra, “Chắc chắn không phải là tôi bị sốt đâu.”

“Người cậu nóng bỏng tay luôn đấy.” Phàn Quân nói.

Trâu Dương nghiêng đầu nhìn anh: “Anh qua đây.”

“Hử?” Phàn Quân hơi cúi người xuống.

Trâu Dương đưa tay vòng ra sau cổ anh kéo nhẹ, áp môi mình lên trán anh.

Vài giây sau, Trâu Dương mới buông anh ra.

“Ai mới là người nóng hả?” Phàn Quân hỏi.

“Anh chạy cái xe điện con con đó tới đây à, lạnh cóng cả người rồi đấy, cảm giác anh như một tảng băng luôn.” Trâu Dương khẽ hừ một tiếng.

Phàn Quân chỉ cười mà không nói gì.

“Sao anh vào được nhà vậy?” Trâu Dương đột nhiên nhớ ra, cậu bật dậy định nhìn ra phòng khách, nhưng vừa nhấc đầu lên lại ngã xuống ngay: “Mẹ tôi…”

“Bảo vệ mở cửa đấy,” Phàn Quân ấn vai cậu xuống, “Cậu nằm yên một chỗ được không? Đang đo nhiệt độ mà, cậu có thể giữ yên trong mười phút được chứ?”

“Ồ.” Trâu Dương nhắm mắt lại, một lúc sau lại mở mắt ra: “Anh đã liên lạc với mẹ tôi à?”

“Ừ, đã gọi hai lần rồi, lần thứ hai là… do Lưu Văn Thụy gọi,” Phàn Quân nói, “Cậu cứ không nghe điện thoại, tôi lo là cậu gặp chuyện…”

Trâu Dương bật cười khẽ.

“Cậu cười gì vậy?” Phàn Quân hỏi.

“Không có gì đâu,” Khóe môi Trâu Dương vẫn còn nụ cười, “Tôi khát quá, anh lấy cho tôi một chai nước lạnh đi.”

“Lạnh hả?” Phàn Quân hỏi, “Uống nước ở nhiệt độ phòng đi.”

“Tôi muốn uống lạnh.” Trâu Dương kiên quyết nói..

“Nhiệt độ phòng.” Phàn Quân lặp lại một lần nữa.

Phàn Quân đứng dậy bước ra ngoài. Nghe Trâu Dương nói vậy, anh chợt nhớ ra hình như chị San ở Nam Chu Bình cũng luôn lấy nước trực tiếp từ tủ lạnh để uống.

Anh đi một vòng quanh phòng khách và nhà bếp, quả nhiên không tìm thấy chai nước nào ở nhiệt độ thường.

Anh do dự không biết có nên đun một ấm nước hay không, thì giọng Trâu Dương từ phòng ngủ vọng ra: “Nước…. Quân tử…. nước….”

“Đây đây!” Phàn Quân đành phải mở tủ lạnh, lấy ra một chai nước lạnh.

Trâu Dương nửa người nằm rạp bên mép giường, đưa tay ra phía anh: “Nước… đưa tôi nước…”

“…Sao trông cậu cứ như đang diễn trò với tôi vậy?” Phàn Quân vặn nắp chai nước đưa cho cậu, “Uống từ từ thôi, đừng có tu ừng ực…”

Lời còn chưa nói dứt, Trâu Dương đã giật lấy chai nước rồi ngửa đầu tu ừng ực.

“Cậu…” Phàn Quân lập tức bóp nhẹ má cậu, giật lấy chai nước, “Uống chậm thôi!”

“Ah…” Trâu Dương đã tu liền hai ngụm lớn, thoải mái thở ra một hơi rồi ngả người xuống giường, “Tôi ổn rồi, đã khỏe hẳn rồi.”

Phàn Quân nhìn cậu: “Thế nhiệt kế đâu?”

“Tôi không biết nữa,” Trâu Dương nói, “Chẳng phải đang kẹp dưới nách của trẫm sao?”

“Với cái động tác vừa rồi của hoàng thượng thì không biết nó rơi đâu mất rồi…” Phàn Quân có chút bất lực, kéo tay cậu lên rồi vén áo ngủ tìm kiếm.

Không thấy.

Anh lại kéo tay Trâu Dương, đặt cậu nằm nghiêng rồi đưa tay sờ ra sau lưng cậu.

Cũng… không thấy.

Nhưng lại thấy… eo.

Vòng eo của Trâu Dương… quả thực rất đẹp…

Rất săn chắc, đường nét cơ bắp rõ ràng nhưng không quá thô cứng…

Hành động này rõ ràng là rất không đúng.

Trâu Dương vẫn còn sốt, toàn thân nóng hầm hập, thậm chí cảm giác như sốt đến mức hơi loạn thần.

Nhưng anh vẫn không kiềm chế được mà đặt tay lên eo Trâu Dương.

“Phàn Quân.” Trâu Dương bất ngờ bật cười.

“Hử?” Phàn Quân liếc nhìn cậu.

“Anh còn biến thái hơn cả tôi đấy,” Trâu Dương nói, “Tôi là bệnh nhân mà…”

“Cậu chẳng vừa bảo mình khỏe rồi sao.” Phàn Quân đáp.

“…Má nó.” Trâu Dương khẽ lẩm bẩm.

Phàn Quân không nói gì nữa mà ôm chặt lấy Trâu Dương, cúi đầu cắn một cái vào eo cậu.

Anh dùng lực khá mạnh, đến chính bản thân anh cũng không hiểu vì sao mình lại làm như vậy.

Trâu Dương hít vào một hơi thật mạnh.

Khi buông ra, Phàn Quân chạm phải nhiệt kế rơi trên giường, đồng thời nhìn thấy trên eo Trâu Dương đã in hằn một vòng dấu răng tròn trịa.

“Anh điên thật rồi.” Trâu Dương xoa xoa eo.

Phàn Quân không nói, anh đứng dậy giơ nhiệt kế lên dưới ánh đèn rồi nhìn thấy con số: 38,9 độ.

“Đi.” Phàn Quân lại kéo cậu dậy, “Mặc quần áo, chúng ta đến bệnh viện.”

“Anh không tiếp tục nữa à?” Trâu Dương hỏi.

“…Cái gì cơ?” Phàn Quân sững người.

“Nhỡ đâu sốt là do… cái đó ấy đó,” Trâu Dương nói, “Hay là anh nhân lúc tôi đang sốt… chứ nếu tôi sốt hai lượt thật thì chắc chịu không nổi mất.”

Khoảnh khắc này Phàn Quân thật sự cảm thấy đầu óc của Trâu Dương đã sốt đến mức hỏng luôn rồi.

“Tôi không có… gấp đến mức đó,” Anh nói, “Cậu ngoan nào, dậy đi bệnh viện thôi.”

“Buổi chiều tôi còn có tiết học,” Trâu Dương nói, “Uống ít ibuprofen hạ sốt là được, có khi là do bụng rỗng nên mới mệt, ra ngoài ăn chút gì đó rồi đi dạo một vòng là đỡ thôi…”

“Cậu ham học đến thế cơ à?” Phàn Quân nhìn cậu.

“Chỉ là sốt thôi mà,” Trâu Dương nói, “Không cần đến bệnh viện đâu, anh cứ sốt là đi bệnh viện à? Mẹ tôi sốt còn chẳng bao giờ đi bệnh viện ấy chứ.”

“Nhưng cậu sốt hơi cao đấy.” Phàn Quân nói.

“Đi ăn trước nào, trai trai,” Trâu Dương tựa trán mình vào bụng anh, “Tôi đói chết mất rồi.”

“Cậu muốn ăn gì?” Phàn Quân thở dài.

“Bánh kem.” Trâu Dương nói.

“…Được rồi,” Phàn Quân xoa tóc cậu, “Đi ăn bánh kem thôi.”

Chương 92

One thought on “Hời Hợt – Chương 91

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *