Thế thì sao chứ? Tay hắn từ từ đặt lên dải thắt lưng rồi chậm rãi cởi bỏ áo bào ra.
Hắn thương xót đối phương, nhưng đối phương có từng thông cảm cho hắn dù chỉ một chút hay không? Một người tinh anh và thông minh như vậy, hắn không tin đến giờ đối phương vẫn không nhận ra chút gì bất thường. Là bề tôi, chẳng phải nên san sẻ lo âu giúp quân vương sao? Đã lâu như vậy, vì sao đối phương vẫn không thể chủ động cảm thông một chút, cứ phải để hắn khổ sở kìm nén, đến mức suýt phát điên rồi.
Hơi thở trở nên nặng nề. Tối nay, hắn vốn chỉ muốn triệu người đến để gặp mặt, xem thử vị thám hoa áo đỏ kia có phong thái thế nào. Nhưng khi đã gặp được người ấy, mọi thứ liền vượt khỏi tầm kiểm soát của hắn.
Vạt áo đỏ thắm kia đã hoàn toàn thắp lên ngọn lửa âm ỉ trong lòng hắn, khiến hắn không thể kìm nén được nữa.
Lúc này trong đôi mắt tối tăm của hắn đan xen sự tự ghê tởm và điên cuồng. Một mặt, hắn cảm thấy mình thật dơ bẩn, đáng thương cho đối phương phải chấp nhận dục vọng cố chấp, bất chấp luân thường đạo lý của hắn. Mặt khác, hắn lại thấy mình có tội tình gì đâu, cả thiên hạ đều nằm trong tay hắn, chỉ là thuận theo mong muốn của bản thân để có chút hoan lạc nhỏ nhoi mà thôi, như vậy thì có tội gì cơ chứ?
Hơn nữa, hắn đã khổ sở lâu như vậy, chẳng phải tất cả đều do vị chủ tử của người này gây ra hay sao.
Nếu không phải vì tên Bình Đế kia – tứ ca của hắn, thì giờ đây hắn đã sớm cưới vợ sinh con rồi, làm sao có thể lỡ dở cho đến tận bây giờ, để rồi lại nổi suy nghĩ xấu xa với một tên bề tôi? Chính là Bình Đế, chính là Bình Đế đã ép hắn đến bước đường hoang đường và nực cười này!
“Đã ngủ rồi sao?”
Trần Kim Chiêu đang cố gắng điều chỉnh lại hơi thở, chợt nghe thấy giọng nói đầy áp bức ấy, tấm lưng nàng ngay lập tức toát mồ hôi lạnh.
Nàng dùng bộ óc còn mơ màng vì say rượu để cố gắng suy nghĩ, tại sao ngài ấy cứ lặp đi lặp lại việc hỏi nàng đã ngủ chưa, rốt cuộc là có ý đồ gì.
Nhưng nàng mãi không nghĩ ra được đầu mối nào, đáng sợ hơn là nàng dường như nghe thấy tiếng hắn cởi áo. “Điện hạ, thần… Vi thần có hơi lạ giường nên mãi vẫn không ngủ được. Không biết Điện hạ có thể ban ơn, cho thần rời cung về nhà được không ạ?”
Nàng hoảng hốt nói rồi định đứng dậy lùi ra xa, muốn thoát khỏi bầu không khí ngột ngạt dưới ánh mắt hắn. Nhưng ngay giây tiếp theo, ánh mắt u ám ấy cụp xuống, dồn ép nàng. Nàng cứng đờ người, không dám nhúc nhích nữa.
“Trần Kim Chiêu, ta cho khanh thêm nửa khắc đồng hồ nữa. Nếu khanh vẫn không ngủ thì ta sẽ sai người mang thuốc an thần đến cho khanh.” Giọng nói của hắn không nhanh không chậm, từng chữ từng chữ như đập mạnh vào màng nhĩ nàng: “Chọn thế nào, khanh tự quyết định đi.”
Thuốc an thần, không phải là canh an thần.
Trong khoảnh khắc đó, tâm trí nàng tan nát, đầu óc trống rỗng và hỗn loạn. Điều duy nhất nàng có thể nhận thức một cách rõ ràng, là e rằng cửa ải đêm nay nàng sẽ không thể vượt qua được.
Không biết đã trôi qua bao lâu, bên tai nàng lại vang lên giọng nói dịu xuống của người kia: “Ngủ rồi sao?”
Trần Kim Chiêu cắn chặt môi, lần này nàng không lên tiếng.
Sau một lúc yên lặng, bên cạnh nàng có tiếng áo bào rơi xuống, kèm theo tiếng vải vóc ma sát nhè nhẹ, và hơi thở nóng bỏng phả vào tai nàng.
“Yên tâm, ta sẽ không làm đến bước cuối cùng đâu.”
Vào giây phút toàn thân không ngừng run rẩy, nàng cũng đại khái đã hiểu ra, điều hắn muốn không phải là nàng thực sự chìm vào giấc ngủ, mà chỉ là một vẻ ngoài để tự lừa dối bản thân mà thôi. Có lẽ trong chuyện này, người thực sự không muốn tỉnh táo đối mặt lại chính là bản thân hắn.
Hắn cúi người xuống, ôm trọn nàng vào lồng ngực vạm vỡ, một tay nhẹ nhàng vòng ra sau gáy, mạnh mẽ ấn khuôn mặt mềm mại của nàng áp sát vào cổ hắn. Bàn tay còn lại thì vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của nàng, cực kỳ dịu dàng và kiên nhẫn an ủi, giọng nói nhẹ nhàng hơi khàn khàn vang lên: “Đừng sợ, đừng sợ, ta sẽ không ăn thịt khanh đâu.”
Cảnh tượng đã mường tượng trong đầu vô số lần, cuối cùng cũng trở thành hiện thực. Trong lòng hắn dâng lên một cảm xúc khó nói, không kìm được mà thở dài thỏa mãn.
Trong khoảnh khắc da thịt chạm vào nhau, Trần Kim Chiêu suýt chút nữa đã hét lên vì sợ hãi. Nhưng cuối cùng, nàng vẫn cắn chặt môi và kiềm chế lại. Bởi vì nàng không dám chắc cái gọi là “ngủ rồi” của hắn có phải là xiềng xích mà hắn tự đặt ra cho chính mình hay không. Nàng sợ rằng một khi phá vỡ điều đó, đối phương sẽ từ chỗ che giấu trở nên trắng trợn, không còn kiêng dè gì nữa.
Ít ra thì lúc này, hắn vẫn còn chừa lại cho nàng một chút đường lui.
Nhưng cho dù như vậy, trong lòng nàng vẫn tràn ngập nỗi sợ hãi và sự bất lực. Nàng sợ hãi những gì hắn sắp làm, bất lực trước viễn cảnh bản thân có thể rơi vào hoàn cảnh nhục nhã. Tất cả những gì nàng đã khổ tâm gây dựng, liệu có bị hủy hoại từ đây hay không? Nàng không biết. Nhưng lúc này nàng có thể hiểu rõ, sự áp bức của kẻ nắm quyền lực tối cao trong triều đình không ai có thể chống lại. Nếu nàng muốn sống, muốn người thân được sống, nàng chỉ có thể mặc cho hắn định đoạt, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm mà thôi.
Cơ Dần Lễ không kìm được mà cúi đầu, áp mặt mình vào gò má mềm mại của nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, hơi thở nóng bỏng quẩn quanh. Mùi hương thanh khiết thoang thoảng hòa quyện với mùi rượu hoa quả ngọt ngào của trái mận, khiến hắn không khỏi cảm thán, sao lại có thể mềm mại và thơm ngát đến vậy.
Đỡ nàng nằm xuống giường, hắn đưa tay bắt đầu cởi từng khuya áo của chiếc áo đỏ. Vừa nghĩ đến khoảnh khắc da thịt hai người kề sát nhau, hơi thở của hắn trở nên dồn dập, máu trong người như sôi lên. Cúc áo được cởi ra và lộ ra chiếc áo lót màu trắng, ánh mắt hắn dán chặt vào đó, tràn đầy dục vọng chiếm hữu.
Đáng lẽ phải thế này từ lâu rồi, hắn nghĩ. Trên đời này ai dám quản hắn, ai lại dám không tuân theo hắn chứ?
Khi cơ thể nóng rực kề sát, hắn không kìm được cúi đầu xuống hôn nhẹ lên gò má mềm mại và đôi mắt nàng, nhưng cảm giác chạm vào lại là một mảng ẩm ướt.
Hắn ngừng động tác lại rồi đưa tay lên. Lòng bàn tay hắn cảm nhận được, trên gò má lạnh lẽo của nàng đầy những giọt nước mắt ướt đẫm. Nàng nghiêng mặt đi, cắn chặt môi rồi lặng lẽ rơi lệ. Những giọt nước mắt nóng hổi ấy như thiêu đốt vào tận đáy lòng hắn, thiêu đốt đến nỗi tim gan hắn cũng cảm thấy đau nhói.
“Ta sẽ đền bù cho khanh.” Cơ Dần Lễ nén lại sự khó chịu trong lòng, ghé sát tai nàng, hơi thở nóng bỏng quấn quýt bên dái tai nhỏ nhắn của nàng. “Chức tước cao, bổng lộc nhiều, công danh phú quý, khanh muốn gì?”
Không ai lên tiếng, chỉ có nước mắt của nàng vẫn lặng lẽ tuôn rơi.
Lúc này, Cơ Dần Lễ thậm chí còn mong đối phương có thể lên tiếng phản kháng, chỉ trích sự vô liêm sỉ và bẩn thỉu của hắn, hay nguyền rủa hắn bằng những lời lẽ ác độc nhất. Như vậy, hắn sẽ không còn cảm giác tội lỗi lớn đến thế nữa.
Nhưng đối phương lại lặng lẽ rơi lệ, khóc đến mức làm lòng hắn mềm đi.
Và cũng khóc lên cả phần lương tâm ít ỏi còn sót lại của hắn, như thế này thì hắn làm sao có thể nhẫn tâm tiếp tục hành động được nữa? Lúc này hắn đã đau lòng chết đi được.
Thế mà trước đây hắn còn tưởng trái tim trong lồng ngực mình là gỗ đá, vô cảm, nào ngờ nó cũng biết đau, biết vui. Người trước mặt này coi như đã cho hắn nếm trải đủ mọi cung bậc cảm xúc, cảm giác sống động và rộn ràng này không biết là tốt hay là xấu nữa.
Một lát sau hắn khẽ thở dài một tiếng: “Là ta đã mạo phạm rồi.” Nói xong, hắn cẩn thận vuốt lại chiếc áo lót của nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng, chậm rãi và tỉ mỉ cài lại từng khuy của chiếc áo đỏ.
Sau khi cài xong chiếc khuy cuối cùng, hắn đưa tay lau đi những giọt lệ còn đọng trên mặt nàng. Một lát sau, hắn cúi người hôn lên cổ nàng rồi thở dài nói: “Sau này gặp ta, nhớ đi đường vòng mà tránh xa nhé.”
Sau khi nói xong, hắn xoay người xuống giường, vơ lấy chiếc áo ngủ bằng lụa khoác lên rồi vén màn bước xuống.
Trước khi đi vào tịnh phòng, hắn bình tĩnh ra lệnh với bên ngoài: “Lưu Thuận, đưa Trần thám hoa về.”
Chương sau